1 thg 6, 2013

TỪ QUÁN CAFÉ ĐỘC NHẤT NGHĨ VỀ ĐỘC TÀI.


Những năm cuối thập kỷ 70 thế kỷ trước tôi qua Kiến An thích nhâm nhi café ở ngã Năm, sao café ở đây ngon vậy, hương café ngào ngạt, thơn, càng nhâm nhi càng thấy béo ngậy của bơ, không khí Kiến An nửa tỉnh nửa quê, khiến uống café ở đây như nửa mê, nửa tỉnh, nhiều hôm cùng bạn uống còn say. Ai đã say café mới thú làm sao, say gái, say rượu có cái hay, nhưng say café có cái hay không sao tả được.

Đùng một cái mình ra đảo Côn Đảo, nơi địa ngục trần gian đối với người cộng sản, thấy ý trí kiên cường vô song của nghững người cộng sản Việt ở thế kỷ trước và càng thấy sự tàn bạo, dã man của kẻ thù với những người cộng sản Việt, trong thế giới văn minh, chúng cưỡng đoạt quyền làm người của người Việt, chống lại nước Pháp là có ngay đàn áp, ngục tù... Người Việt theo thuyết Cộng Sản đã giành được độc lập cho đất nước mình.

Café ở Côn Đảo thời đó độc quán, vị đắng, chua chua, mùi chẳng thấy thơm, so với café ở Kiến An thật một Trời một Vực, nhưng giữa biển khơi chẳng có quán thứ hai để mà chọn, đành sáng nào cũng làm một tách, càng uống càng nhớ café Kiến An, càng nhớ, càng uống, càng chán nhưng không uống thì thôi chứ có quán nào nữa mà chọn, nên càng uống càng u, càng mê, thế mới tài.

Nay nghĩ chuyện xưa, kể cho ông bạn cựu chiến binh, ông lại bàn về “độc tài” tôi bảo bàn làm gì ông cứ đọc bài này của tay: Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc  đã rồi hãy bàn và bổ xung để ông trở thành nhà ní nuận chính trị chân chính cỡ toàn cầu, chứ không phải nhà lý luận cỡ xã phường. Ông bảo độc tài như con vợ tôi là cùng chứ gì? Chống lại nó là nó cắt cơm, cắt rượu, có khi cắt cả chơi, còn tù thì nó chưa xây nhà tù, mà chưa có nhà tù, ông bảo các kiểu quản của nó còn hơn nhà tù, thế mới biết đàn bà nó tài hơn mình?

Ông hỏi đọc đọc Độc tài ở đâu? tôi bảo trên mạng ý! ông mò được chỉ cho tôi bài của tay Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc xứ giãy chết

“Độc tài là hiện tượng thâu tóm quyền lực vào tay một người hoặc một nhóm người. Cái gọi là quyền lực này bao gồm hai yếu tố chính: quyền và lực. Trong các thứ quyền, quan trọng và bao quát nhất là quyền quyết định: dưới một chế độ độc tài, nhà lãnh đạo có toàn quyền trong mọi quyết định, từ lớn đến nhỏ, từ chính trị đến kinh tế, văn hóa và xã hội; bất chấp những suy nghĩ, ước vọng và quyền lợi chính đáng của mọi người. Về lực, nhà độc tài không những nắm trong tay toàn bộ các cơ quan được trang bị đầy đủ súng ống như quân đội, công an, cảnh sát, mật vụ, v.v... mà còn kiểm soát tuyệt đối các cơ quan có khả năng tác động đến đời sống tinh thần của mọi người như truyền thông và giáo dục. Hai thứ quyền và lực này đi đôi và hỗ trợ cho nhau: với quyền, người ta có lực; và dùng lực, người ta kiểm soát quyền.
Các nhà chính trị học thường chia thành hai loại độc tài chính: độc tài dựa trên cá nhân và độc tài dựa trên hệ thống.
Độc tài như Adolf Hitler hoặc Moammar Gadhafi là độc tài trên cá nhân: Chỉ có một mình họ có quyền lực. Toàn bộ hệ thống chính quyền họ dựng lên là để phục vụ cho họ. Quyền lực của họ gần như tuyệt đối. Không có ai được chia sẻ cả. Ví dụ, thời phát xít, trên danh nghĩa Hermann Goering là phó của Hitler. Goering có quyền sinh sát trên cả hàng chục triệu người. Gặp Goering, ai cũng lấm lét sợ hãi. Thế nhưng, như Goering từng có lần thú nhận, đứng bên cạnh Hitler, ông biến thành môt con số không to tướng. Tự thâm tâm, ông cũng thấy mình không đứng cùng trên một mặt bằng với Hitler. Ông biến thành con ong cái kiến bên cạnh nhà độc tài, người nắm toàn bộ quyền lực của quốc gia. Ở Libya, dười thời Gadhafi cũng vậy. Gadhafi không những là nhà lãnh đạo mà còn là nhà tiên tri. Đất nước là của ông. Ông muốn làm gì thì làm.
Độc tài dựa trên hệ thống lại khác. Trước, đó là độc tài quân chủ: Nó được dựng trên một số luật lệ nhất định, chủ yếu căn cứ vào huyết thống. Sau này, hình thức độc tài này thể hiện trong các nước xã hội chủ nghĩa: không phải cá nhân trị mà là đảng trị. Dĩ nhiên đảng cũng là người: bao giờ cũng có một cá nhân nào đó nổi lên, thay mặt đảng, để cai trị dân chúng. Hình thức độc tài này cũng có thể tìm thấy ở một số quốc gia Hồi giáo (kiểu Iran hiện nay): cả hệ thống tôn giáo trở thành lực lượng thống trị đất nước. Có thể có một cá nhân nào đó có quyền lực nhất, thao túng cả hệ thống tôn giáo để trở thành một kẻ toàn trị. Tuy nhiên, dù vậy, họ cũng vẫn nhân danh hệ thống và sử dụng hệ thống ấy, ít nhất như một bình phong hoặc một cơ cấu quyền lực.
Cả độc tài dựa trên cá nhân lẫn độc tài dựa trên hệ thống đều sử dụng một thứ quyền lực khác để biện chính cho quyền lực tuyệt đối của mình. Ngày xưa, các chế độ quân chủ sử dụng tư tưởng thiên mệnh: quyền lực của họ đến từ thần linh, do Trời định. Các chế độ độc tài như phát xít thì dựa trên quy luật tiến hóa, theo đó, có một số dân tộc có nhiều ưu điểm và đặc quyền hơn các dân tộc khác; trong từng dân tộc, có một số cá nhân vượt trội hơn các cá nhân khác. Các chế độc độc tài xã hội chủ nghĩa thì sử dụng lý tưởng đại đồng thời cộng sản chủ nghĩa, nơi ai cũng bình đẳng, tự do và hạnh phúc. Ngoài ra, tất cả các hình thức độc tài đều sử dụng một biện pháp giống nhau: thần thánh hóa, hoặc ít nhất, thần tượng hóa lãnh tụ. Ở Liên Xô thì cả Lenin lẫn Stalin đều là những thiên tài vĩ đại. Ở Trung Quốc, Mao Trạch Đông cũng là thiên tài vĩ đại. Ở Bắc Hàn thì cha là "Lãnh Tụ Vĩ Đại" (Great Leader), con là "Lãnh Tụ Kính Yêu" (Dear Leader). Ở Campuchia thì có "Anh Cả" (Brother Nume One). Ở Việt Nam thì, …“đoạn này nhạy cảm nên tôi bỏ, nếu cần tham khảo vào: * Blog Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc, là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. Để xem toàn bộ”.
Chân dung một số nhà độc tài:
Độc tài như Adolf Hitler hoặc Moammar Gadhafi là độc tài trên cá nhân




Để đạt được mục tiêu thần thánh hóa hoặc thần tượng hóa như thế, các nhà độc tài đều sử dụng một biện pháp giống nhau: nói láo.
Độc tài dựa trên cá nhân và độc tài dựa trên hệ thống, dù có một số khác biệt, vẫn giống nhau trong bản chất. Và cả hai đều đối lập với dân chủ.
Theo nhiều nhà nghiên cứu, chúng đối lập ít nhất ở mấy điểm chính:
Một, trong khi độc tài nhấn mạnh vào ý niệm quyền, độc tài nhấn mạnh vào bổn phận của từng cá nhân. Trên căn bản, chế độc dân chủ được xây dựng trên nguyên tắc tự do cá nhân, ở đó, mỗi người, bất kể nguồn gốc, đẳng cấp, tôn giáo, chính kiến, đều có những quyền căn bản giống nhau; chế độ độc tài, ngược lại, được xây dựng trên sự vâng phục; vâng phục càng mù quáng bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. Trong xã hội dân chủ, ở trên có bổn phận và ở dưới có quyền; trong xã hội độc tài, ngược lại, ở trên có quyền và ở dưới chỉ có bổn phận.
Hai, trong khi dân chủ tin tưởng vào sự bình đẳng, độc tài tin tưởng vào tính đẳng cấp. Khi một nhà độc tài nói về bình đẳng, bạn có thể khẳng định dứt khoát: "Hắn đang nói dối!" Chắc chắn là bạn sẽ không bao giờ sai cả: cả lịch sử và luận lý thông thường đều đứng về phía bạn. Nếu không muốn nhớ lịch sử và không muốn mệt óc lý luận, bạn cứ nhìn vào cái gọi là "Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ" (từ Trung ương xuống địa phương) ở Việt Nam thì biết. Đố bạn tìm ra ở các quốc gia dân chủ một ủy ban nào tương tự! Rõ ràng là sức khỏe của ai cũng quý cả, nhưng sức khỏe của cán bộ thì quý hơn nhiều. (Nhưng đây chỉ là một ví dụ nhỏ mà thôi!)
Ba, trong khi dân chủ vinh danh con người, độc tài lại vinh danh nhà nước: Dân chủ xem nhà nước chỉ là phương tiện để phục vụ con người; độc tài, ngược lại, xem con người là phương tiện để phục vụ nhà nước. Nhưng nhà nước chỉ là một guồng máy vô nhân tính: chế độc độc tài nào cũng vô nhân tính.
Bốn, trong khi dân chủ khuyến khích tự do tư tưởng, độc tài lại ra sức đàn áp tự do tư tưởng và cả tự do hành động. Với dân chủ, tự do là lý tưởng và là nguyên tắc. Với độc tài, tự do là kẻ thù. Nhà dân chủ tuyên bố: "Tôi không đồng ý với anh/chị, nhưng tôi sẵn sàng tranh đấu cho quyền phát biểu ý kiến của anh/chị"; nhà độc bài tuyên bố: "Không có ý kiến ý kiết gì cả. Tất cả đã có Tao lo!"
Năm, trong khi dân chủ đề cao tinh thần đa nguyên, chấp nhận những sự dị biệt và tôn trọng các khác của người khác, độc tài, ngược lại, chỉ thích sự đồng quy, đồng nhất và đồng dạng.
Sáu, trong khi dân chủ tiến hành công việc qua những sự đàm phán và thương thảo, trong đó, người ta sẵn sàng tương nhượng, độc tài, ngược lại, chỉ biết đề cao quyền lực, dùng quyền lực để giải quyết mọi xung đột, thậm chí, khác biệt.
Sáu sự đối lập trên là những đối lập căn bản. Chúng ảnh hưởng và tác động lên các khía cạnh khác trong đời sống chính trị, văn hóa và xã hội, từ đó, làm cho diện mạo của dân chủ và độc tài khác hẳn nhau.
Tất cả các nhà độc tài đều muốn mạo danh dân chủ. Nhưng trên thực tế, ranh giới giữa độc tài và dân chủ khác nhau đến độ không ai không thấy. Và không ai có thể lầm được.
Trừ những kẻ bị nhồi sọ."

Rồi còn đọc thêm được bài:

Độc tài
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:
Chế độ độc tài (dictatorship) là một thể chế nhà nước chuyên quyền mà ở đó nhà nước được cai trị bởi một cá nhân, một đảng duy nhất, hay một nhóm người: kẻ độc tài. Khái niệm này có thể có hai nghĩa là:
  • Độc tài kiểu La Mã là một công chức chính trị thời Cộng hòa La Mã. Các kẻ độc tài được giao cho quyền tối thượng trong lúc khẩn cấp. Quyền hành của họ nguyên thủy không tùy tiện hay kỳ quặc mà phải tuân thủ pháp luật. Không có những chính thể độc tài như vậy trong khoảng đầu thế kỷ thứ hai (TCN), nhưng sau này những kẻ độc tài như Sulla và Hoàng đế La Mã thực thi quyền lực có tính cá nhân và độc đoán hơn.
  • Trong nghĩa hiện dùng, chế độ độc tài đề cập đến hình thức cai trị độc đoán do các kẻ hay một đảng cầm quyền không bị pháp luật, hiến pháp hay các nhân tố chính trị và xã hội trong quốc gia đó ràng buộc.
Đối với những học giả, như Joseph C.W. Chan ở Đại học Hồng Kông, chế độ độc tài là một thể chế nhà nước có quyền lực cầm quyền không được nhân dân ủng hộ. Trong khi đó chủ nghĩa toàn trị (totalitarianism) là thể chế ở đó nhà nước quy định mọi mặt hành vi cá nhân và tập thể của nhân dân. Hay nói cách khác, chế độ độc tài liên quan đến nguồn gốc quyền cai trị (nơi quyền đó phát sinh) và chủ nghĩa toàn trị liên quan đến phạm vi của quyền cai trị (cái nhà nước quy định).
Theo giải thích ở trên, chế độ độc tài tương phản với thể chế dân chủ (ở đó quyền lực nhà nước từ nhân dân mà ra), và chủ nghĩa toàn trị tương phản với chủ nghĩa tự do (nơi nhà nước nhấn mạnh quyền và tự do cá nhân). Mặc dầu các khái niệm của thuật ngữ đó có khác nhau nhưng chúng đều có liên quan với nhau trên thực thế rằng hầu hết các quốc gia độc tài đều để lộ ra các đặc điểm đặc trưng của chủ nghĩa toàn trị. Chính vì vậy chúng ta thường hay nghe hai khái niệm đó được gộp thành một là độc tài toàn trị. Một khi quyền lực nhà nước không từ nhân dân mà ra thì quyền lực đó không bị giới hạn và có khuynh hướng bành trướng phạm vi của nó để kiểm soát mọi mặt đời sống nhân dân.
Ở thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, độc tài di truyền hay độc tài gia đình trị vẫn tương đối phổ biến...

Đọc xong tay này no chẳng muốn đọc thêm, chuyên ba hoa ở góc phố, tôi bảo y thích làm phản động hay sao? y sợ lại nặng thinh, rồi bảo tao ngu hơn vợ tao về thực hành và một phần ní nuận.Từ sáng đó y toàn bàn về Dân Chủ. Vợ hắn bảo tôi: Chồng em có biết gì về Dân Chủ đâu, có khi bị bắt vì ngoa ngôn, lợi dụng dân chủ để kích dân phố chống lại Phường cho mà xem.


30 thg 5, 2013

VÌ SAO HẢI PHÒNG GIÁP BIỂN MÀ MƯA LÀ LỤT



Vài năm gần đây hễ có mưa lớn là nội thành Hải Phòng thường bị ngập lụt trên diện rộng. Dù nội thành gần biển, gần sông, kể cả khi nước biển ở mức thấp nhất, có phải chăng những nhà quản lý đã không tính đúng mặt bằng xây dựng và hệ thống thoát nước theo quy chuẩn?
Trận mưa rạng sáng 30/5 làm nội thành Hải Phòng ngập chìm trong biển nước, nhưng vùng đô thị do người Pháp quy hoạch, xây dựng lụt không đáng kể, vùng do Ta quy hoạch, xây dựng thì bị ngập sâu có nơi gần 1m, như khu Đồng Quốc Bình, Đồng Tâm, khu đô thị mới Quán Nam cũng bị ngập nặng, nhất là khu dân cư cũ của làng Hào Khê.

Hải Phòng ngập lụt sau mưa lớn 2Tuyến đường Ngô Gia Tự bị ngập lụt kéo dài 1km

Hải Phòng ngập lụt sau mưa lớn 10

Trụ sở công an phường cũng bị ngập nước

Vì sao khu đô thị mới của Ta lại bị chìm sâu trong nước mưa, có phải vì do quy hoạch, xây dựng kém của nhiều thế hệ lãnh đạo Hải Phòng để lại hậu quả: mưa là nước mưa tràn vào nhà ở, công xưởng, cản trở giao thông… thiệt hại không thể thống kê hết.

Qua lụt ở Hải Phòng, Hà Nội, Sài Gòn.. trong những năm gần đây Ta càng thấy lời Cụ Hồ gửi các cháu ngày khai trường đầu tiên dưới chế độ mới: “ Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em.

Có phải do nền giáo dục của Ta kém? nên tạo ra những cán bộ kém về nhiều mặt, đến nỗi xây dựng đô thị đầu thế kỷ XXI mà thua xa người Pháp cách đây trăm năm! Nói chi đến việc quản lý xã hội, quản lý nhà nước, phát triển kinh tế… đấu tranh với thế lực thù địch đang lấn đất, lấn biển đảo của Tổ Quốc trong tình hình hiện nay.


26 thg 5, 2013

TỪ BIỂN CHỈ ĐƯỜNG THÔI, CŨNG LÀM DÂN TA KHỔ…



Thứ bẩy rồi từ Hải Phòng đi Ninh Bình chỉ lo lạc đường, vì chưa hưu thì có lái xe cơ quan, nay hưu rồi tự lái nên lo lạc đường.

Mà lạc thật, vì biển chỉ đường nhỏ, chữ nhỏ nên lái xe ô tô khó đọc nổi nhiều chữ nhỏ trên biển nhỏ, thế là phải đi thêm vài km nữa mới quay xe được.

Khi Ta xây dựng đường theo các nước văn minh, nhưng biển chỉ đường không theo các nước văn minh, nên Ta vẫn lạc đường trên đất mẹ, lúc về Hải Phòng đi theo trí nhớ nên không lạc đường.

Ta đang hội nhập vào thế giới văn minh, những lĩnh vực về kỹ thuật thế giới đã thực hiện thấy hợp nên theo, đừng lập DA để Viện nọ, Viện kia nghiên làm gì chỉ tốn tiền Dân và người nước ngoài đến nước Ta, họ cười Ta từ những biển chỉ đường không đúng khổ, đúng chỗ nên họ cũng lạc, không hiểu trên thế gian này có đâu như Ta?

Biển chỉ đường không hợp lý Ta chỉ lạc vài km tốn thời gian, tốn xăng, hại cho môi trường. Nhưng bị các Quan mua bằng, dốt nát hướng Dân lạc đường “tư tưởng” trên xa lộ thông tin của thế giới văn minh thì Dân Ta nguy đến chừng nào?

Mong ông Tư lệnh ngành giao thông hãy thông minh hơn đừng để Dân vì những biển chỉ đường... không hợp lý mà bị lạc trên những xa lộ của Việt Nam.

Xin lỗi các bạn lúc vì về quên không chụp được các biển chỉ đường tý hon trên cung đường Hải Phòng - Ninh Bình.


22 thg 5, 2013

XE CẨU LÀM HỎNG ĐƯỜNG ĐIỆN 500 KV LIỆU CÓ LIÊN QUAN ĐẾN BỌN BÁN ĐỒ ĐIỆN TRUNG QUỐC SỬ DỤNG ACQUY, HAY THẾ LƯC XẤU ?HẠI TA!




Xe cẩu va chạm vào đường dây 500 KV ở Bình Dương gây ra sự cố
Chiều nay, Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đã có thông tin liên quan đến việc xảy ra sự cố hệ thống điện ở miền Nam chiều cùng ngày.
Theo EVN, vào lúc 14 giờ 19 phút đã xảy ra sự cố trên đường dây 500 KV Di Linh - Tân Định.
Sự cố đường dây 500 KV trong lúc truyền tải công suất cao làm mất liên kết HTĐ 500 KV Bắc - Nam, gây nhảy tất cả các tổ máy phát điện trong hệ thống điện miền Nam, dẫn tới hệ thống miền Nam mất điện toàn bộ (khoảng 9.400 MW).
Qua điều tra sơ bộ, sự cố do xe cần cẩu trồng cây trong khu vực thành phố mới Bình Dương chạm vào đường dây 500 KV ở khoảng trụ 1072-1073 gần trạm biến áp 500 KV Tân Định.
Hiện xe cần cẩu (biển kiểm soát 81B-3745) đã bị lực lượng chức năng lập biên bản và tạm giữ.
Ngay sau khi sự cố xảy ra, Tập đoàn Điện lực Việt Nam đã nhanh chóng chỉ đạo Trung tâm Điều độ hệ thống điện Quốc gia, Tổng Công ty Truyền tải điện Quốc gia, các Tổng Công ty Điện lực, các nhà máy điện tập trung lực lượng, khẩn trương khắc phục sự cố để tái lập cung cấp điện cho hệ thống điện miền Nam.
Vào lúc 15 giờ 54 phút, EVN đã đưa vào vận hành trở lại đường dây 500 KV Bắc - Nam và từng bước khôi phục hệ thống điện miền Nam.
Dự kiến trong chiều và tối nay, hệ thống điện miền Nam sẽ được khôi phục toàn bộ.- Trung Hiếu, báo Thanh niên

Hôm nay nhận được tin trên khéo địch lại dùng Ta để đánh Mình, điều tra vụ này phải có ĐTV giỏi về nghiệp vụ và chính trị mới hay!ra việc lại có công dân VN nhập khám vì vô, hay cố ý gây hậu quả nghiêm trọng, vụ này làm Ta nhớ lại vụ tàu đâm hỏng cầu Bính ở Hải Phòng, ai phải chụi trách nhiệm về vụ này? hình như chưa, nay vụ hỏng đường điện 500 KV thảm họa cho dân phía Nam về sức khoẻ, thiệt hại về kinh tế tính làm sao? khi Ta quá nghèo.

Xem bài cũ để biết thêm việc mới: 

Năm xưa hè đến EVN cắt điện luân phiên khổ nhất người già, trẻ em và người nằm trong bệnh viện. Mình mua một quạt dùng điện acquy của Trung Quốc giá 750.000 đ cho mẹ già, nhiều người giàu mua máy phát điện, đồ dùng điện acquy của Trung Quốc với giá cắt cổ.
 Sang năm tiếp sợ nóng ai cũng phòng, mình cố mua 3 quạt dùng điện acquy của Trung Quốc, nhiều người mất điện đều phải mua đồ dùng điện acquy của Trung Quốc. Nhưng năm ấy điện không bị cắt luân phiên. 

Bạn bảo EVN của Ta móc với Trung Quốc để bán đồ điện ấy mà? Trung Quốc thâm thật! động thái trên khiến dân Ta phải bỏ tiền mua đống đồ mà không dụng đến nó.
Nghe dân đồn EVN mua điện của Trung Quốc khi Trung Quốc vi phạm hợp đồng mà Ta không phạt được?
 Họ bán đồ điện dùng acquy cho dân ta, dân mất thên tiền mà vẫn khổ vì khi cần điện thì điện thiếu lấy đâu điện mà nạp acquy?

Các nghành chức năng xem ông EVN có phải cộng tác với Trung Quốc không? Hè năm xưa không thể thiếu điện vì theo thông tin chính thống nhiều doanh nghiệp ta phá sản tất nguồn phụ tải giảm, thì điện dân dùng sao lại thiếu?
Năm nay khí hậu khả năng nóng đấy liệu EVN có bị Trung Quốc chơi khăm, khi dân cần điện thì Trung Quốc lại diễn lại trò năm xưa.
Năm nay nhiều doanh nghiệp ngưng hoạt động, phụ tải giảm nhiều liệu EVN có kêu thiếu điện để tăng giá điện? 

Xem thêm: "EVN ép thủy điện nhỏ: Mua rẻ, bán đắt - và các bài viết liên quan" | Tinmoi.vn

19 thg 5, 2013

MỖI TÀU SÂN BAY, TÀU NGẦM ĐANG CƯỚP CƠM ÁO CỦA NGƯỜI NGHÈO


Bạn có xem sự hoạt động của những tàu sân bay, tàu ngầm hay những thiết quân sự của các cường quốc được quảng bá trên thông tin đại chúng?




 Nếu xem chúng ta phải trầm trồ khen những thiết bị ấy vô cùng tinh vi, hiện đại ấy nó chỉ để giết người nghèo, lương thiện trong nhân gian.
Vì chỉ những người nghèo mới được động viên cầm những khẩu súng bộ binh tiến ra chiến địa đầy những thiết bị giết người hiện đại và họ sẽ tan thây bởi vũ khí giết người hiện đại ấy.



Người giầu sẽ ở trong những bongke để tránh đạn hoặc điều khiển thiết bị giết người cách xa chiến địa hàng ngàn dặm.
Nếu chưa xảy ra chiến tranh thì những thiết bị chiến tranh hiện đại mà chúng ta trầm trồ khen ấy đã cướp đi bao miếng ăn, áo mặc của nhân gian, nhất là ở những quốc gia nghèo, đang bị những kẻ cầm quyền ngu muội, độc tài lừa, đẩy người nghèo xông vào chiến địa họ sẽ tan thây bởi vũ khí giết người hiện đại, người thân họ tiếp tục sống trong đói nghèo…






còn những kẻ độc tài vẫn sống xa hoa trên đau khổ của nhân loại.





Tầu sân bay, tầu ngầm nguyên tử, những thiết bị giết người hiện đại, đang được bọn lái súng kích động chiến tranh trong tương lai để các nước nghèo lo sợ phải mua vũ khí.

 Cùng với kẻ bán, kẻ mua vũ khí đẩy cao giá của nó, làm người nghèo phải gánh chịu sự tham nhũng trong buôn bán vũ khí, vốn không có giá công khai trên thị trường để kẻ cầm quyền nước nghèo kiếm lợi hàng triệu USD trong các vụ lái súng và dân nghèo đang ngày ngày bị bọn lái súng trong và ngoài nước cướp cơm, áo và càng ngày càng bị bần cùng.