TRÀ PHƯƠNG- NHÀ MẠC

Hiển thị các bài đăng có nhãn SUY TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SUY TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng

28 thg 9, 2014

NHÂN VIỆC BNG TA CÓ 9 THỨ TRƯỞNG.



Vụ “lạm phát thứ trưởng” quán quân là Bộ Ngoại giao đang có 09 thứ trưởng.
Theo Cổng Thông tin Điện tử của Chính phủ, Việt Nam có 18 bộ và 04 cơ quan ngang bộ, với nhân sự cao cấp gồm: 01 thủ tướng, 05 phó thủ tướng, 22 bộ trưởng và 130 thứ trưởng, như vậy:130+22+5+1=156 vị quan cấp cao nhất trong chính phủ...+ các tổng cục trưởng, cục trưởng và tương đương, 64 chủ tịch TP, tỉnh và cấp phó, tổng là bao nhiêu? Mà kinh tế xã hội của ta như nay?

Việt Nam đang có đến mấy trăm tướng quân đội trong thời bình?.. Việc sử dụng tướng quân đội như thế nào trong tình đất nước hòa bình và nguy cơ chiến tranh luôn có thể với anh bạn Tàu (chứ không phải bọn tư bản giãy chết).
Có bao tướng công an? Việc sử dụng công an trong những trận tấn công vào bọn tội phạm nhiều trận mang tính phô trương lực lượng ví như: hơn trăm quân vây bắt anh em Đoàn Văn Vươn ở Cống Rộc, Tiên Lãng mà không bắt được đối tượng trong cuộc. Nó thể hiện trình độ nghiệp vụ của cán bộ trong tác chiến, để lại hậu quả xấu cho dư luận xã hội về sử dụng bạo lực, đặc biệt với người nông dân tự phát chống đối một số cán bộ thoái hóa.

Lạm phát “tướng”, nay lạm phát “thứ trưởng” làm dân phát hoảng vì dân phải nuôi, tại sao nó lại phình to thế? việc thăng và sử dụng “tướng”, “thứ trưởng”  như thế nào? phải được luật hóa, luật phải được xây dựng khoa học, không được đẻ ra từ văn phòng máy lạnh?
Bộ chính trị có biết không? Tôi tin Đảng biết và phải điều chỉnh cho tổ chức chính phủ phù hợp với thế giới và tình hình kinh tế - xã hội Việt nam? Nếu không chúng ta đứng trước những thách của lòng dân và thế lực xấu đang ngày đêm muốn chúng ta không ổn định để chúng “béo cò”.

Nên nghiên cứu tổ chức chính phủ Mỹ,... Trung Quốc.
 Trung Quốc có thể chế giống Việt Nam nhưng dân số (1,3 tỷ), mà CP chỉ có 28 bộ và ủy ban: Bộ ngoại giao, Bộ quốc phòng, Ủy ban phát triển và cải cách nhà nước, Bộ giáo dục, Bộ khoa học công nghệ, Ủy ban công nghiệp khoa học công nghệ quốc phòng, Ủy ban dân tộc nhà nước, Bộ công an, Bộ an ninh quốc gia, Bộ kiểm tra, Bộ dân chính, Bộ tư pháp, Bộ nhân sự, Bộ lao động và đảm bảo xã hội, Bộ đường sắt, Bộ giao thông, Bộ tài nguyên lãnh thổ, Bộ xây dựng, Bộ thông tin viễn thông, Bộ thủy lợi, Bộ y tế, Bộ nông nghiệp, Bộ thương mại, Ủy ban dân số và kế hoạch hóa gia đình, Ngân hàng nhân dân Trung Quốc, Cơ quan kiểm toán.

Trung Quốc có 33 đơn vị hành chính cấp tỉnh (省级tỉnh cấp), không kể Đài Loan, gồm:
·                    Tỉnh (): có 22 đơn vị. Đài Loan (Trung Hoa Dân quốc) được Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa coi là tỉnh thứ 23 của mình.
·                    Khu tự trị (自治区tự trị khu): có 5 đơn vị.
·                    Đặc khu hành chính (特別行政區đặc biệt hành chính khu): có 2 đơn vị.
·                    Thành phố trực thuộc trung ương  có 4 đơn vị. Tuy là thành phố nhưng vẫn có khu vực nông thôn trực thuộc dưới dạng các huyện ngoại thành. Điển hình như thành phố Trùng Khánh là nơi khu vực nông thôn rộng lớn hơn khu vực thành thị rất nhiều.
Quân đội TQ có nhiêm vụ nặng hơn QĐ VN là bành trướng nhưng đến tháng 7/2011, toàn bộ Quân Giải phóng chỉ có 191 vị tướng, theo Tân Hoa Xã.

Nhìn để so sánh liệu Ban tổ chức của Đảng, Bộ nội vụ của CP có giật mình, hay bảo mô hình CP của ta là phù hợp là văn minh?

9 thg 10, 2013

CÓ ĐIỀU ĐẠI TƯỚNG SẼ KHÔNG VUI?



Đại tướng Võ Nguyên Giáp đại thọ, UVBCT thế hệ đầu tiên của ĐCSVN đã quy tiên theo lẽ tự nhiên, nhưng để lại nhiều thông tin trái chiều trong đời sống chính trị ở Việt Nam và thế giới.
Người Việt bên thắng cuộc: hàng vạn người đã tự nguyện đến viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại nhà riêng, có lẽ không một UVBCT nào có được hào quang này, hào quang ấy kết tinh từ cuộc đời của Đại tướng và… sự ngưỡng mộ của người dân một cách tự giác lạ kỳ. Nó đã át đi những kẻ loạn bàn trên internet, những kẻ loạn bàn ấy, nhiều điều vô căn cứ … võ đoán xúc phạm đến người đã khuất, nó thể hiện sự vô đạo của một số kẻ biết chữ.

Chiến tranh sản sinh ra những Tướng,… những mạng vong, vật chất bị phá hủy…đó là sự tất yếu của chiến tranh, nhưng cuộc chiến của người chống xâm lược bản chất khác hẳn cuộc chiến của kẻ xâm lược.

Hàng vạn người tự giác đến viếng Người có bao nhiêu công chức trong giờ hành chính đã bỏ vị trí công tác, để Dân ngơ ngác khi cần đến họ trong cuộc sống thường nhật. Tôi chắc Đại tướng Võ Nguyên Giáp không vui vì công chức đã bỏ vị trí công tác, nếu trong quân đội chắc họ sẽ bị kỷ luật.
Còn những người dân thường đến viếng Người trong giờ hành chính thể hiện sự biết ơn,… ngưỡng mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì họ có quyền.

Tôi viết dòng này có người can, nhưng tôi cho rằng hương linh Đại tướng Võ Nguyên Giáp có thể …Sẽ không vui?

1 thg 10, 2013

VĂN HÓA VÙNG MIỀN VÀ CÁI "DẬM"





Sáng nay về miền Dương Kinh ( kinh đô ven biển đầu tiên huy hoàng ở thế kỷ XVI) đón người thân, trên ô tô còn thấy lạnh, mà hai phụ nữ bịt kín mặt chỉ thấy hai con mắt đang vác Dậm (bộ đồ bắt thủy sản từ thời cổ) đi trên con đường lầy lội, tôi giật mình thiên niên kỷ thứ III đã 13 năm rồi, mà người quê tôi vẫn bắt thủy sản bằng dụng cụ cổ.

Chiều bay vào Sài Gòn, vừa khỏi sân bay thấy SG náo nhiệt, thật là thành phố trẻ hình như khai sinh cùng nước Hoa Kỳ thì phải, dòng xe muôn kiểu ngược xuôi, đèn muôn màu nhảy múa… những cô gái trẻ mặc thật mát, những phụ nữ mặt đẹp như hoa đi tập thể dục bên những con đường hoa.

Tôi chợt nhận thấy trên con đường hoa này không thể có những phụ nữ bịt kín mặt chỉ hở hai con mắt vác Dậm và trên con đường đất lầy lội kia không thể có những cô gái trẻ mặc thật mát, những phụ nữ mặt đẹp như hoa đi tập thể dục…

Vậy mà nhiều ông cứ chê vùng này, vùng kia có cái dở, cái kỳ.
Tôi thấy do hoàn cảnh hay viết tí theo các học giả là do Địa – Chính Trị - Kinh Tế…. mà tạo nên tính cách con người từng vùng miền.
Những cô gái đánh Dậm kia lấy đâu ra son phấn, nếu có mặc mát cũng vì thiếu vải thật. Còn những cô, bà trên đường hoa kia họ mặc mát lại không phải họ thiếu vải?

Do thu nhập thấp có thể những cô gái nghèo kia khi bán nông thủy sản có thể cân điêu, kỳ kèo bớt một thêm hai, chi tiêu chặt chẽ…

Những cô gái trẻ mặc thật mát, những phụ nữ mặt đẹp như hoa đi tập thể dục bên những con đường hoa, chắc họ tiêu tiền như đáp qua cửa sổ. Nếu họ thu nhập chính đáng, đóng thuế để xây dựng Tổ Quốc... xóa đói giảm nghèo thì quý biết bao - họ là tinh hoa của dân Ta, chỉ sợ họ là gái làng chơi, vợ những cán bộ tham nhũng mà có tiền để ăn chơi vung phí đồng tiền thuế của những cô gái nông thôn nghèo …và lam lũ kia bị chiếm đoạt, lại còn dè bỉu... những cô gái thôn quê không may sinh ra ở những vùng Địa – Chính Trị - Kinh Tế….khắc nghiệt, họ lao động hết mình, nên đều già trước tuổi, nhưng thu nhập thấp nên ki bo..., tính toán nuôi chồng nuôi con gánh vác việc xã hội, có khi họ yêu nước… hơn nhiều người. Ấy thế mà con họ lại đỗ thủ khoa các trường đại học...Ấy thế mà một số kẻ ở phố một đời... đăng đàn nói xấu vùng miền nghe mà ghê, kiếp sau họ sẽ phải sinh ở những vùng Địa – Chính Trị - Kinh Tế….khắc nghiệt, cái mồn họ nói gì, cái vi tính họ viết gì những kẻ ấy?

Thương quá dân vùng miền xa ánh đèn thành phố. 
Đô thị nơi những bọn tham nhũng đang có bao cuộc cười tốn quá ngàn vàng?

Cần bao nhiêu thứ?  để bỏ những cái Dậm đi, xóa những vùng miền đói nghèo, để dân nơi ấy không còn phải ki bo….để chúng Ta sánh vai cùng thế giới văn minh
 ( Cái "Dậm" nay tra trên Goole không có, bạn cần biết phải đến bảo tàng dân tộc may ra còn thấy)

Sài Gòn tiết Thu, năm Quý Tỵ.

21 thg 9, 2013

SÚNG NỔ AI KINH?

Chiến tranh cổ dùng gươm, cung, nỏ… mà xương thành núi, máu thành sông.

Chiến tranh nay dùng vật liệu nổ, sinh học,… vũ khí giết người hàng loạt.

Có thể đang uống nước vối với bạn, ta tan tành mà chưa kịp nghe tiếng nổ, gần đây người lại dùng sinh học để giết nhau, ghê là chết toàn thây, chết hàng loạt, vật dụng của người chết còn nguyên, kẻ cướp thao hồ sử dụng.
So với chiến tranh xưa: thôi thì đằng nào cũng chết, vật dụng để nguyên cho kẻ cướp, xét kỹ cũng văn minh, trong cái dã man của kẻ cướp.

Vì sao lại có chiến tranh?
Vì sao phải nổ súng?

Tiếng nổ ở I ran, Syria, Hoa Kỳ… tiếng nổ ở Thái Bình và vũ khí hóa học của Syria có khác vì nhau?


Nhân loại đã sang thế kỷ XXI mười ba năm rồi, nhưng tiếng nổ vẫn cướp đi sinh mạng của những người dân. Người dân bị cướp, bị chèn… đã nổ súng vào kẻ họ nghi là chèn họ vì đất? để kết liễu kẻ thù và tự nổ súng vào trái tim họ. 

Có phải đây là một cuộc chiến quy mô nhỏ? Chúng ta phải ngăn chặn nó không để nó bùng nổ giết nhiều người, bằng cách nào?

Súng bắn đạn nổ ai kinh? 

1 thg 4, 2013

THI HÀNH MỘT HIỆP ƯỚC, THÊM NGỜ NHIỀU HIỆP ƯỚC KHI NƯỚC LỚN KÝ VỚI NƯỚC NHỎ







Hiệp ước hữu nghị và hợp tác giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết ký tại thành phố Mát-xcơ-va ngày 03 tháng 11 năm 1978.
Tra trên Google mãi không thấy, hay Google rởm, máy tính rởm hay người tra rởm.
Chỉ tìm được:

CHỦ TỊCH NƯỚC
*******
CỘNG HỎA XÃ HỔI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
*******
Số: 114-LCT
Hà Nội, ngày 02 tháng 12 năm 1978

LỆNH
PHÊ CHUẨN HIỆP ƯỚC HỮU NGHỊ VÀ HỢP TÁC GIỮA NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM VÀ LIÊN BANG CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA XÔ VIẾT
LỆNH CỦA CHỦ TỊCH
NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Căn cứ vào điều 64 của Hiến pháp năm 1959;
Căn cứ vào nghị quyết số 379-NQ/QHK6 ngày 29-11-1978 của Ủy ban thường vụ Quốc hội,
Phê chuẩn Hiệp ước hữu nghị và hợp tác giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết ký tại thành phố Mát-xcơ-va ngày 03 tháng 11 năm 1978.


CHỦ TỊCH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Tôn Đức Thắng

Theo trí nhớ của bạn tôi thì: Có điều “X” quy định: (nếu nước thứ 3 xâm phạm vào Việt Nam thì Liên Xô sẽ cứu…nôm na kiểu quê là thằng nào oánh Việt là Xô cứu và ngược lại), tôi hỏi mày nhớ đúng không, nó đáp sai lấy đầu tao làm bảo đảm, Tôi hỏi: lấy đầu tao làm bảo đảm nghĩa làm sao? Nó bảo: không phải nghĩ, tao nói như thực hiện hiệp định với các nước lớn mà!
Thực tế thi hành hiệp định trên đơn cử bạn tôi bảo:

Ngày 02 tháng 12 năm 1978, Ta phê chuẩn Hiệp ước hữu nghị và hợp tác giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết ký tại thành phố Mát-xcơ-va ngày 03 tháng 11 năm 1978.

 Thế mà chưa đầy 65 ngày ( 17 tháng 2 năm 1979)  Trung Quốc xâm lược phía Bắc Việt Nam, giết người, hãm hiếp phụ nữ… tàn phá dã man các tỉnh biên giới phía Bắc.
Nếu Liên Xô cho  vài xe tăng tiến sát biên giới Xô _ Trung thì làm gì có việc:
 Ngày 17 tháng 2 năm 1979 Trung Quốc xâm lược phía Bắc Việt Nam, giết người, hãm hiếp phụ nữ… tàn phá dã man các tỉnh biên giới phía Bắc.
   
Rồi ngày 14 tháng 3 năm 1988, Trung Quốc bắn chìm 3 tàu vận tải, giết 64 hải quân củaViệt Nam và chiếm  bãi đá Colin, bãi đá Len Đao, bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
  
Hạm đội Liên bang cộng hoà xã hội chủ nghĩa Xô Viết ở Cam Ranh cách nơi chiến sự là bao. Nếu họ chỉ nổ máy là Trung Quốc cao chạy xa bay.

Nhưng bạn cũng không hành động như những điều đã ghi trong “Hiệp ước”

Chúng ta có mơ hồ về trò chơi của các nước lớn với Ta QUA CÁC HIỆP ƯỚC NGHE THẬT HOÀNH TRÁNG?


3 thg 3, 2013

THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG



 Thế giới đại đồng là gì?  khi tôi vào Goole thấy thất vọng quá, với đủ loại tư tưởng về Thế giới đại đồng, nhưng hết lú, mới thấy thế mới đúng, vì con người không phải là gạch đá mà ai định sắp thế nào, buộc nhiều người phải theo nhất là loại ngớ, thích mọi người phải ngẩn theo?.
Cuộc chiến về biển của Trung Quốc tung ra dọa các lân bang, khiến ta nhẹt thở vì thấy chiến lược, chiến thuật và đồ chiến tranh của họ.
Bao nhiêu vàng, công lao động, nguyên, nhiên liệu, trí tuệ … để có một tổ hợp giết người: tàu sân bay, tàu ngầm, SU 35, F35…

Bao nhiêu sinh mạng… cho một cuộc chiến như cuộc chiến Việt - Trung năm 1979?

Bao nhiêu tiền để duy trì một đảo nổi, bao nhiêu người phải sống trên nhà nổi giữa đại dương bao la? Bao nhiêu người mong ngóng người thân, như đang giam lỏng, lại như mênh mông tự do…
Xóa biên giới, xóa bỏ danh giới giữa người với người, xóa bỏ chiến tranh, sẽ xóa bỏ các loại công nghệ, nghề chiến tranh… nhân loại sẽ không còn cảnh, đem người ra "giam" giữa trùng khơi để xí phần trên biển, để là bảo vệ chủ quyền, nhưng xét sâu, hóa ra để đem lại quyền lợi cho nhóm người ăn trên ngồi... 
Xóa biên giới, xóa bỏ danh giới giữa người với người sẽ không còn cảnh người giết người như cuộc chiến Việt - Trung năm 1979.

Không còn các ông tướng  chuyên nghề chiến tranh, mua các loại công nghệ chiến tranh, … nhân loại chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn, không còn các ông tướng và hậu duệ của họ khoe đã giết được bao nhiêu nghìn người trong cuộc chiến đã qua. 
Tất cả chúng ta có mong:
“Trong tiến trình phát triển của nhân loại, khi một dân tộc nào đó cần thiết phải xóa bỏ những mối liên kết chính trị giữa họ với một dân tộc khác và khẳng định trước các lực lượng trên toàn trái đất vị thế độc lập và bình đẳng mà các quy luật của tự nhiên và thượng đế đã ban cho họ, thì sự tôn trọng đầy đủ đối với các quan điểm của nhân loại đòi hỏi họ phải tuyên bố những nguyên do dẫn họ đến sự biệt lập đó.
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc” - Trích Bản Tuyên ngôn nhất trí của mười ba Hợp bang Mỹ châu.

Để không còn cảnh:




Đồ chiến tranh


Người dùng đồ chiến tranh
Cuộc chiến Việt - Trung mở màn ngày 17.02.1979


Hậu quả chiến tranh, lòng tham và ngu xuẩn



Hậu quả của nhiều sự tham, ngu
“Xe ben đụng vỡ... đập thủy điện!”
Đập phía thượng lưu của thủy điện Đăk Mek 3 bị vỡ và chiếc xe ben được cho là thủ phạm (ảnh chụp chiều 25/11) - Ảnh: Hữu Khá



Hình trên Internet và của Mai Thanh Hải

Xóa diệt bọn tham quan, xóa bỏ chiến tranh Con người sẽ được sống trong hòa bình, bình đẳng…  phát triển và văn minh.
Một suy tư nhỏ nhoi trong ban mai Xuân Quý Tỵ tại Hải Phòng 

24 thg 2, 2013

ĐẠI TÁ DƯƠNG TỰ TRỌNG - HỆ LỤY XÃ HỘI



Dương Tự Trọng là con của cựu đại tá giám đốc công an TP Hải Phòng. Tốt nghiệp Đại học Bách khoa, trưởng thành từ phó trưởng CA phường, trưởng CA Q.Lê Chân, trưởng phòng CSĐT tội phạm hình sự, Phó GĐ, Thủ trưởng cơ quan CSĐT CA TP Hải Phòng ... 



Dương Tự Trọng Thủ trưởng cơ quan CSĐT CA TP Hải Phòng.

Tôi từng biết ông là người ham mê thơ, họa… giống cha và tinh thông kỹ thuật điện tử, là một cán bộ công an có năng lực, có nhiều tố chất nổi bật của người lãnh đạo, từng là nỗi kinh hoàng của tội phạm đất cảng.

Nghe tin ông bị bắt, tôi tiếc cho một tài hoa đã tự dập vùi sự nghiệp khi tài hoa đang phát.
Nhưng tôi cho rằng ông là hệ lụy của xã hội, ai vào hoàn cảnh tương tự, liệu có tránh khỏi??
 Dương Chí Dũng Tổng giám đốc Vinalines, rồi Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam là anh ruột Dương Tự Trọng. Dũng có phải là người thực hiện lắp đặt ụ nổi thuộc dự án nhà máy sửa chữa tàu biển Vinalines cùng đồng bọn đã có dấu hiệu nâng giá vật tư, quyết toán khống trong việc sửa chữa ụ nổi để chiếm đoạt số tiền trên 2,5 tỉ đồng. Đã ký quyết định phê duyệt dự án nhà máy sửa chữa tàu biển tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu với tổng mức đầu tư 3.854 tỉ đồng, rồi đội lên thành 6.489 tỉ đồng?...
 Ngày 18/05/2012, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ CA đã ra quyết định khởi tố ông Dương Chí Dũng và sau đó Dũng bỏ trốn.
Việc bỏ trốn của Dũng đã thể hiện Dũng dám làm nhưng không dám chịu? Một kẻ đã giầu còn tham, dám mua ụ nổi cũ không sử dụng được để chiếm đoạt số tiền trên 2,5 tỉ đồng… đó là tội ác với dân.
Đằng sau Dũng là ai? Mà Dũng dám gây tội ác với dân như vậy? trong khi nhiều người dân chưa đủ no, còn Dũng thì phè phỡn cùng quan trên, phá tổng công ty vốn 100% của Dân?

Nếu như ông Dương Tự Trọng tổ chức cho anh trốn về tình là tất yếu, khi Trọng là người Việt!
Điều buồn, lẽ ông Dương Tự Trọng khuyên anh đầu thú, theo dân lành thì án phạt chăng nữa cũng bằng Phạm Thanh Bình, nguyên Chủ tịch Vinashin chịu mức án 20 năm tù, rồi đặc xá cũng mau về nhà thôi?

Chính cái “cơ chế”?, chính Dũng và đồng bọn đã đẩy Dương Tự Trọng và các cán bộ công an như Vũ Tiến Sơn, Vũ Văn Sáu, Phạm Đình Nghiên, Hà Trọng Tuấn, Hoàng Văn Thắng, …vào vòng tố tụng và bấy nhiêu gia đình hệ lụy.

Đau đớn nhất là 5 người phụ nữ trong gia đình Dương Tự Trọng… và người thân của Vũ Tiến Sơn, Vũ Văn Sáu, Phạm Đình Nghiên, Hà Trọng Tuấn, Hoàng Văn Thắng,…

Những nhà báo tiểu nhân, TTX vỉa hè liệu có chơi vụ này như vụ PU18.

Buồn cho số phận của mỗi người trong trong cuộc quay cuồng của tiền bạc và quyền lực,… đừng cười người hôm trước hôm sau người cười?

Hệ lụy của xã hội chưa chắc đã tránh ai, nhưng những kẻ cậy chức quyền ức dân lành đói nghèo, cướp của công giàu đến mức không tưởng nổi, tất bị tạo hóa trừng trị!


14 thg 1, 2013

BLOGGER CÓ THỂ BỊ BẮT KHI VIẾT NHỮNG ĐIỀU TRÁI Ý MỘT SỐ NGƯỜI



  Anh vợ tôi nay gần 60 mươi, theo dòng đời sắp qua một Hoa Giáp, tôi nói với Anh: Người ta sống vượt qua 60 tuổi, một là thành Tiên, hai là thành Quỷ.
Tiên là có đủ Phúc – Lộc – Thọ, ấy là đời sống vững như kiềng ba chân.
Quỷ là thiếu một trong ba chân.
Đọc trên Blog của Anh thấy bài:

Hèn


"Nỗi đời cơ cực đang giơ vuốt
Cơm áo không đùa với khách thơ" (Xuân Diệu)

Cuối cùng thì mình cũng đành phải "tôi cũng cứ để thế xem sao", chả nói viết gì nữa, dù từ trước đến giờ nói rất đàng hoàng, mang tinh thần xây dựng. Lúc này thoang thoáng câu thơ của cụ Đặng Dung đâu đây "Kỷ độ long tuyền đái nguyệt ma" (gươm mài mấy độ bóng trăng soi). Nhưng trích dẫn cụ mà thấy ngượng.

Mình hèn. Mình phải đi làm để có tiền nuôi gia đình, vợ con. Cha bố đồng tiền. Để người khác lưu ý mãi họ cũng bực. Lúc này mình chỉ có quyền chọn một. Mình không thể chỉ cúi đầu trước hoa mai. Mình hèn.

Kể từ đầu năm mới 2013 mình sẽ không quan tâm đến những vấn đề xã hội nữa. Blog này chỉ dành cho văn nghệ, chuyên môn và là chỗ giao lưu cho bạn bè khóa 17 (K17) khoa Văn, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội cũ. Sẽ chẳng biết đến bao giờ mới hết hèn. Nhưng nhiều người sẽ bớt khó chịu vì mình. Vậy kể từ năm mới nhà chức việc không cần phải quan tâm đến mình nữa. Bất chiến tự nhiên thành.

Xin cám ơn tất cả mọi người đã quan tâm chia sẻ những vui buồn lâu nay. Xin chào tạm biệt.

Hãy đừng quên mắng tôi một câu: Đồ hèn.



Tôi giật mình sao anh lại có bài này? 
Tìm trong bí mật thì ra, có ông Bự dọa gió đánh vào nồi cơm, cái Lộc của nhà Anh, nên Anh phải như trên.
Cụ Hồ đã cống hiến cả đời để đem lại: Độc Lập –  Tự Do – Hạnh Phúc, cho mỗi người dân nô lệ, nay sao họ lại doạ những người Dân viết blog, họ viết blog có thể họ để thể hiện quyền Tự Do, quyền yêu Nước…, góp ý kiến cho Trên đưa đất nước Ta ngày càng phát triển, sánh vai với bạn bè trên thế giới, chẳng lẽ những " ông Bự" tham mưu giúp việc cho Trên, lại có hành xử như vậy, hay họ là kẻ lừa trên nạt dưới, chứ Trên đâu có kiểu hành xử như vậy với người Dân yêu Nước, thương Nòi? Tôi nghi các ông Bự lạm quyền để dọa Dân, để thể hiện âm mưu gì? của họ. 
Họ ăn cơm Dân phải hiểu Dân, giúp Dân được góp ý kiến với Đảng, Nhà Nước để Đảng, Nhà Nước ngày càng mạnh, để Dân ngày càng được hưởng Độc Lập –  Tự Do – Hạnh Phúc.
Do các "ông Bự" dọa nên nhiều người Dân không dám đưa ra những phản biện có lợi cho nhà cầm quyền, cho Dân,  các "ông Bự" hết dọa đánh vào nồi cơm, vừa rồi dọa vào " sổ hưu" thật lạ cho các " Ông Bự", những ông này là ai?

23 thg 10, 2012

QUYỀN LỰC




            Sáng Thu trời xanh cao vời vợi, hơn mươi năm mới ăn sáng ở huyện nhà. Thấy người phụ nữ trạc năm mươi tuổi bưng bát bún sáng cho mình, thấy con mắt của người này còn vương đầy quyền lực, tôi giật mình và nhớ lại cách đây hơn 30 năm, đây là người phụ nữ xinh đẹp bán gạo, ôi! một thời gian khốn khó cân gạo, mớ rau là hơn nửa… đời sống mỗi gia đình.
Tôi lần đầu đi mua gạo thay vợ, sau vài chục phút xếp hàng mới đến lượt gọi tên,vừa xếp sổ, người đó đã đưa sổ của tôi xuống dưới vài quyển mà người đó moi từ ngăn kéo ra, tôi khẽ hỏi: sao chị làm vậy, người đó nhìn tôi con mắt như thách thức như nói: anh là cái thá gì, tôi chợt nghĩ thôi chịu lép cho yên, nhưng đến 50 phút mới đến lượt sổ tôi được gọi nhận gạo. Bực!
Ăn xong tôi trả tiền người đó hỏi chủ: bún, hai vịt lộn bao nhiêu đồng, chủ quán trả lời: 42 nghìn chị ạ! Người đó như giật tờ 50 ngàn trong tay tôi rồi trả lại tôi 8 ngàn không một lời.
 Đôi mắt vẫn ngời cái gì đó của quyền lực.
Khi uống nước qua chuyện của khách tôi biết người này là nhân viên của công ty lương thực cấp huyện mới hưu vài năm.
Ôi qua chuyện này Ta cũng thông cảm với một số quan đã hưu nhưng vẫn như níu kéo quyền lực qua ánh mắt, điệu cười!
Bước khỏi quán nhìn trời Thu vẫn xanh cao lồng lộng, thấy gió nhẹ trước mặt, tôi tỉnh, như một giấc mơ quá khứ đã trôi đi hơn 30 năm, một nửa hoa Giáp làm tôi đã sang già. Buồn.
Người mình nó thế? trời Thu vẫn xanh cao lồng lộng…

1 thg 9, 2012

VIẾT THẾ NÀY CHƯA ĐƯỢC KHÁCH QUAN


TẤT ĐẠT ĐA VÀ NGUYỄN TẤT THÀNH

Đặt hai người nầy bên cạnh nhau chắc chắn tôi sẽ bị ném đá.
Người Phật Giáo, không phải là các thiền sư, cho đó là sự phạm thượng. Người cộng sản cho đây là sự xúc xiểm.
Tôi không theo Phật cũng không theo Cộng nên đối với tôi, đó là hai chàng trai, hai chàng trai rất đặc biệt. Hai người ấy thường xuyên hiện hữu trong tâm trí của rất nhiều người Việt Nam, tôi là người Việt Nam nên không thể không thường xuyên suy nghĩ về họ.

Tất Đạt Đa là một chàng trai diễm phúc, có danh hiệu ai cũng mơ tới và không có mấy người có được: Thái tử. Chàng chuẩn bị lên ngôi vua. Chàng có vợ tuyệt đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, có người hầu kẻ hạ,  sống trên nhung lụa. Thế nhưng chàng không tự giam mình trong lầu son gác tía. Chàng đi xuống với dân gian. Thời đó, Ấn Độ dân đông nên đời sống rất cùng cực do vậy chàng thấy nhân dân mình đói nghèo, khổ sở quá, khổ khắp mọi nơi. Từ đó chàng quy nạp lên cả nhân gian nầy là một bể khổ, ở đâu cũng khổ, trong hoàn cảnh nào cũng khổ: Sinh, bệnh, lão, tử đều khổ. Chàng chạnh lòng nghĩ rằng phải tìm ra con đường cứu khổ cho nhân dân của chàng và cho cả nhân loại. Thế là chàng, trong một đêm trăng sáng, dứt vợ đẹp con ngoan để ra đi tìm đường cứu khổ cho nhân loại.
Ban đầu chàng có lầm lạc, đi sai đường, nhưng sau đó tỉnh ngộ, sửa sai, đi theo con đường khác và chàng đã thành công, đạt được đại giác ngộ, thấy ra con đường tự giải thoát bản thân và giải thoát cho cả nhân loại.
Con đường của chàng là mỗi người nên từ bỏ tham sân si, lấy từ bi hỉ xả thương yêu mọi người để mà tiến đến sự tự giải thoát. Chàng trở thành Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Con đường của chàng vạch ra đã hơn 2000 năm trôi qua, hiện nay vẫn là lẽ sống của gần cả tỷ người trên hành tinh này.
"VIẾT THẾ NÀY CHƯA ĐƯỢC KHÁCH QUAN":
Chàng trai Nguyễn Tất Thành sinh sau hơn 2000 năm, có hoàn cảnh bất hạnh hơn. Chàng là công tử con một vị quan nhỏ nhưng ông ta trong cơn say đã lỡ tay đánh chết người, bị truất chức quan đuổi về vườn. Con đường học hành để nối nghiệp cha vì thế cũng bị cắt đứt, chàng xuôi vào Nam và lên tàu, vượt biển, theo như chàng tự kể lại, là để tìm đường cứu nước ngay trong độ tuổi hai mươi.
Được sự gởi gấm của cha, khi vừa đặt chân đến trời Tây, chàng đã nhận được sự bảo bọc và dạy dỗ của một nhà cách mạng kiệt xuất thời đó là cụ Phan Chu Trinh.
Nhưng theo như lời chàng kể, con đường cứu nước ôn hòa, đấu tranh dân chủ của cụ Phan là con đường lầm lạc, chàng tự đi tìm con đường khác: Đường Kách Mệnh theo phương pháp đấu tranh bạo lực của ông trùm duy vật bạo lực Lê Nin. Đó là con đường kích động hận thù và đấu tranh bạo lực tiêu diệt nhau giữa các tầng lớp nhân dân để phát triển.
Vài mươi năm sau, chàng về nước cùng nhân dân đứng lên cướp chính quyền từ tay của chính phủ Trần Trọng Kim và của vua Bảo Đại rồi tuyên bố độc lập. Chàng trở thành chủ tịch Hồ Chí Minh.
Đã 67 năm trôi qua kể từ ngày chàng trai Nguyễn Tất Thành trở thành chủ tịch Hồ Chí Minh, đất nước do chàng và các đệ tử của chàng lãnh đạo vẫn không một ngày dứt cảnh tang thương, lòng người luôn luôn ly tán, tầng lớp nhân dân nầy thù địch với tầng lớp nhân dân kia. Một đệ tử nổi tiếng của chàng đã nói: Có triệu người vui thì có triệu người buồn. Do vậy có triệu người tôn thờ chàng thì cũng có chừng ấy kẻ căm ghét.
Tất yếu phải như vậy, vì con đường của chàng mang từ trời Tây về là con đường lấy sự đấu tranh hận thù giữa các giai cấp làm lẽ sống. - 





20 thg 8, 2012

BỘ TRƯỞNG HỌ ĐINH VỚI MỘT GÓC NHÌN


           Phát ngôn của họ Đinh(bộ trưởng Đinh La Thăng) :

“Bộ trưởng là tư lệnh lĩnh vực ngành phải cho tôi toàn quyền. Tư lệnh ra chiến trường phải được toàn quyền quyết định chiến đấu, tiến hay lùi, nếu chờ xin phép thủ trưởng ở nhà thì sẽ lỡ cơ hội”.
Bình: Câu này ứng với chiến tranh xưa thông tin nhiều ngày mới đến vua, nay một vài giây BCT biết ngay vì sao tắc xe ở cầu Giát. Việc giải quyết tắc giao thông thì cấp UBND cũng có thể xử được, còn việc lớn làm đường sắt cao tốc... thì phải nghiên cứu khoa học, tham khảo các nước đã làm, đúc kết rồi áp dụng với Ta cho hợp lý chớ quyết vội: Tư lệnh ra chiến trường phải được toàn quyền quyết định... Quyết liều thì toàn Dân đau khổ đấy.


      “ Bộ Giao thông sẽ tập trung giải quyết 3 khâu đột phá chiến lược. Thứ nhất là đầu tư xây dựng hạ tầng giao thông, thứ hai là tình trạng tai nạn giao thông, thứ ba là ùn tắc giao thông. Tôi sẽ thực hiện quyết liệt 3 vấn đề trên"."Tôi cho rằng khi đất nước có đủ điều kiện thì mới làm đường sắt cao tốc. Trong 5 năm tới nếu kinh tế phát triển đến mức độ nào đó thì sẽ làm đường sắt cao tốc, còn nếu chưa được như vậy thì phải tính toán ở thời điểm khác thích hợp hơn". "Bộ Giao thông sẽ ưu tiên đầu tư đường bộ cao tốc Bắc Nam, nâng cấp đường sắt hiện có, cân đối phát triển đường quốc lộ, tỉnh lộ, giao thông nông thôn”.
 Bình: Thật tuyệt Đinh bộ trưởng sáng suốt vì:
Tắc đường thường xảy ra ở Hà Nội & TP Hồ Chí Minh chứ quê tôi còn lâu, nên tập chung trí tuệ, vật chất để giải quyết chỗ tắc cho hết tắc.
Đường sắt cao tốc thật hay nhưng chẳng lẽ chỉ giải quyết sự thiếu vé tàu của mấy ngày Tết ư?, thường ngày ai dám đi nếu giá vé gần bằng giá vé máy bay. Phải tính đến các tiêu chí kinh tế - kỹ thuật -    xã hội ... chứ đừng lấy chính trị... làm đầu đó là hại Dân, có Blog viết vì "lại quả" nếu vậy thật đốn mạt cho kẻ dám bán Dân để vinh thân. 
"Bộ Giao thông sẽ ưu tiên đầu tư đường bộ cao tốc Bắc Nam, nâng cấp đường sắt hiện có, cân đối phát triển đường quốc lộ, tỉnh lộ, giao thông nông thôn.
Bình: Tuyệt.


      Thực tế, với tình hình chất lượng xe buýt (công cộng) như hiện nay thì đến tôi còn chẳng thể đi nổi, làm sao mà bắt buộc anh em phải đi được.”
       Bình: Nếu Đinh bộ trưởng không tham nhũng trong đầu tư hệ thống giao thông ở Ta, thì đơn giản nhất là đầu tư xe buýt sẽ đáp ứng được đa số yêu cầu của Dân( gần bằng Tây thôi) thì ông Đinh không cần vận động Dân cũng tự bán xe riêng đi xe buýt và tung hô: Đinh La Thăng muôn năm! 
        Vì Đinh bộ trưởng đã làm một việc ối Tinh Hoa nghĩ, nhưng chỉ có Đinh bộ trưởng mới làm được: Thôi đủ rồi đừng tham nhũng nữa Đinh bộ trưởng thì ngài sẽ đi vào lịch sử hơn những Anh Hùng, vẻ vang cho cả dòng họ Đinh, vẻ vang một quan ở Ta! Một bộ trưởng vì Dân, vĩ đại hơn bao giờ và Hà Nội & TP Hồ Chí Minh hết tắc đường. Đinh bộ trưởng muôn năm! 

          Tiêu hủy xe đua

Đầu tháng 10/2011, khi được biết TP.HCM kiến nghị phải tịch thu phương tiện của các đối tượng tham gia đua xe, ông ( Đ. L. Thăng) đồng tình với việc phải xử lý nghiêm hành vi trên và bản thân từng kiến nghị không chỉ tịch thu mà phải tiêu hủy phương tiện đua xe.
Bình: có thể Ngài (bộ trưởng Đinh La Thăng) có tiền để mốc ( có kẻ viết vậy không hiểu thật hay giả) nên Ngài cho tiêu hủy xe như trên là đúng, nhưng Dân còn nghèo thì tư duy của Ngài quá rợn, buộc Ngài sống như Dân chắc phát sẽ hợp với tình cảnh của Dân của Nước hơn, vì Ngài đang sống như nay nên không trách Ngài, vì vật chất quyết...lời của Ngài.

Thay đổi giờ làm việc công sở và giờ học

Từ tháng 10 năm 2011, ông Đinh La Thăng đã đề xuất lên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lịch trình thay đổi giờ làm công sở, giờ học các trường trung học phổ thông để giảm ùn tắc giao thông, thử nghiệm trước hết tại Hà Nội và TP.HCM. Hà Nội đã thay đổi giờ học các trường phổ thông từ ngày 1 tháng 2 năm 2012, trong đó các học sinh đi học từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối....
Bình: Một số Dân phản đối, vì họ không phải là Tinh Hoa nên chạm đến lợi là la như chết đến nơi, đó là bản chất của Lừa, nhưng những kẻ đó sẽ quen & thấy Đinh bộ trưởng xứng là Tinh Hoa
Đề xuất hạn chế xe cá nhân và tăng phí lưu thông ô tô và xe máy
Để tránh ùn tắc giao thông và quá tải của đường phố, cùng với việc đổi giờ làm việc và giờ học, ông Thăng còn đề xuất hạn chế xe cá nhân và tăng phí lưu thông ô tô và xe máy, như thâu phí lưu thông xe máy 500000 đến 1 triệu đồng/năm và phí lưu thông ô tô 20 dến 50 triệu/năm.
Bình: Gặp ngay phản ứng của Dân vì đánh vào túi của Dân nghèo, nên Ngài nên đưa nên quốc Dân bàn chớ vội vì Dân Ta còn hình như đa số nghèo.
Lâu Ta mới có một bộ trưởng như họ Đinh, có thể Đinh bộ trưởng có những lời chưa vừa lòng một số Dân, nhưng tôi cho rằng đã là Tinh Hoa (có thể kể từ bộ trưởng, chủ tịch UBND tỉnh) phải hiểu biết khoa học chuyên nghành, phải tham khảo những nhà khoa học chân chính ... để quyết những vấn đề khiến đất nước phát triển, phải vì Dân, rồi có tham nhũng chút, Dân cũng không ghen đâu họ Đinh nhé – Viết vậy có gì bỏ quá cho Dân, đừng thù Dân nhé Đinh bộ trưởng, vì làm quan nhiều kẻ lấy đích vinh thân phì gia, thù vặt  cấp dưới làm uy, với kẻ thù ngoại bang thể hiện nhục như súc vật, nên tôi vẫn quý Ngài vì lâu mới có một Tinh Hoa như vầy, còn nhiều Tinh Hoa vẫn ngậm miệng ăn...tiền của dân nghèo, cậy thế lòe dân thật đốn mạt.
Đinh bộ trưởng không tham nhũng, một lòng vì Dân vì Nước, Dân sẽ hô vang: Đinh La Thăng muôn năm! Đó là anh hùng thời nay!
Phòng nửa đêm 19/8/2012



9 thg 8, 2012

HẢI PHÒNG QUÊ TÔI THẬT ĐÁNG YÊU


 

XƯA:
Thời Hùng Vương Hải Phòng nay thuộc bộ Dương Tuyền, là một trong 15 bộ của nhà nước Văn Lang.
Là nơi chiếm giữ vị trí chiến lược quan trọng, địa thế hiểm trở, là cửa ngõ vào Thăng Long, các vương triều Việt Nam đã lập những chiến tích lừng lẫy trong lịch sử chống xâm lược của Tàu với các chiến thắng trận Bạch Đằng, 938 của Ngô Quyền, trận Bạch Đằng, 981 của Lê Hoàn  trận Bạch Đằng, 1288 của Trần Hưng Đạo.
Năm 1527, Mạc Đăng Dung lập nên nhà Mạc, năm 1529, Mạc Đăng Dung nhường ngôi cho con trai là Mạc Đăng Doanh về Cổ Trai làm Thái Thượng Hoàng, xây dựng làng Cổ Trai từ một làng chài ven biển thuộc huyện Nghi Dương, phủ Kinh Môn của trấn Hải Dương (ngày nay là xã Ngũ Đoan huyện Kiến Thụy thành phố Hải Phòng) trở thành Dương Kinh tồn tại đồng thời với trung tâm Thăng Long. Dương Kinh thêm phủ Thuận An ở trấn Kinh Bắc, các phủ Khoái Châu, Tân Hưng, Kiến Xương, Thái Bình ở trấn Sơn Nam. Dương Kinh được xây dựng như một kinh đô thu nhỏ là kinh đô thứ hai của nhà Mạc, Dương Kinh thời Mạc không chỉ là kinh đô hướng biển mà còn là đô thị ven biển đầu tiên trong lịch sử Việt Nam.



Khu tưởng niệm triều Mạc tại xã Ngũ Đoan huyện Kiến Thụy thành phố Hải Phòng
 Một vương triều giàu có nhất thời xưa có ngai vua bằng vàng thật, chứ không như các triều khác ngai gỗ thiếp vàng, gốm sứ đẹp lại in danh nơi hoặc người chế tác, kích nghệ nhân hưng phấn tạo nên nhiều sản phẩm xuất thần, xuất ra nước ngoài thu đầy vàng, không như nay toàn xuất thô thì "vua" còn lâu mới có ghế vàng mà ngồi, thế mà nhiều nhà sử học không chịu tìm hiểu cứ xem cái viết của kẻ thù cho kẻ thù làm chuẩn, thế mới hay cho các nhà sử Ta.
Một vương triều đầy tranh cãi, chú Lê - Trịnh viết sử tuyền bêu xấu  bác Mạc thế mới kỳ!


Chùa Trà Phương di tích lịch sử kiến trúc nghệ thuật thời Mạc, thời Nguyễn lưu được tượng Vua Mạc Đăng Dung & Thái Hoàng Thái Hậu 
Nhà Mạc thất thủ  phải rút lên đất Cao Bằng, tướng nhà Lê là Trịnh Tùng đã đốt phá, san phẳng các công trình kiến trúc trên Dương Kinh. Từ Lê Trung Hưngnhà Tây Sơnnhà Nguyễn Hải Phòng bây giờ nằm trong địa phận trấn Hải Dương rồi tỉnh Hải Dương (1831).
Trong những thư tịch của các nhà hàng hải, thương nhân châu Âu trong thế kỷ XVII - XVIII thì ngoài 2 đô thị Kẻ Chợ (Thăng Long) và phố Hiến còn nhắc nhiều đến 2 địa danh khác là Batshaw (còn được viết là Batsha) và Domea nằm trong khoảng vĩ độ 20°45' và 20°50' bắc thuộc vùng Đồ Sơn - Tiên Lãng, ng­ười nư­ớc ngoài chủ yếu là ngư­ời Hà Lan đến sinh sống và buôn bán. Trong thời kỳ này nhiều loại rau có nguồn gốc từ xứ lạnh như bắp cải, su hào, súp lơ… đã được các thuyền buôn Hà Lan mang tới và phổ biến cho dân địa phương cách gieo trồng, nay các bạn mới được dùng bắp cải, su hào, súp lơ… .chứ không có Phòng tôi tiếp thu giống ấy thì nay các bạn chỉ có rau muống mà thôi?
Việt Nam cuối thế kỷ XVIII chính sách bế quan tỏa cảng của các triều Nguyễn đã làm cho hoạt động ngoại thương đình trệ, kéo theo sự suy tàn của nhiều làng nghề cùng những thương cảng quan trọng, trong đó có Domea. Hải Phòng khi đó thường xuyên ở vào tình trạng bất ổn chính trị, đời sống nhân dân bấp bênh do thiên tai và nạn hải tặc từ miền nam Trung Hoa.
Năm 1871 - 1873, Bùi Viện đã xây dựng một bến cảng bên cửa sông Cấm mang tên Ninh Hải và một căn cứ phòng ngự bờ biển gọi là nha Hải phòng sứ.
 Khi Pháp đánh chiến Bắc Kỳ lần thứ nhất năm 1873-1874, nhà Nguyễn ký Hòa ước Giáp Tuất, phải mở cửa thông thương các cảng Ninh Hải thuộc tỉnh Hải Dương và Thị Nại tỉnh Bình Định, để đổi lấy việc Pháp rút quân khỏi Bắc Kỳ. Sau đó tại cảng Ninh Hải, nhà Nguyễn và Pháp lập nên một cơ quan thuế vụ chung, quản lý việc thương mại ở vùng cảng này gọi là Hải Dương thương chính quan phòng, có thể do viết tắt là Hải Phòng, từ đây Hải Phòng chính thức được nhắc đến về mặt địa lý.
Năm 1887, Pháp tách một số huyện ven biển của tỉnh Hải Dương nằm gần cảng Ninh Hải ra để thành lập tỉnh Hải Phòng. 
Ngày 19 tháng 7 năm 1888, Tổng thống Pháp Sadi Carnot kí sắc lệnh thành lập thành phố Hải Phòng. 
Hải Phòng được tách ra từ tỉnh Hải Phòng, phần còn lại của tỉnh Hải Phòng lập thành tỉnh Kiến An. Hải Phòng là một nhượng địa thuộc quyền trực trị của Pháp. Khoảng thập niên 1940, dân số Hải Phòng tính được 73.000 người, chiếm địa vị thành phố lớn ngang hàng với Hà Nội, Sài Gòn, là thành phố cấp I. Là hải cảng lớn nhất Bắc Kỳ, đầu mối giao thông quan trọng trên đường hàng hải quốc tế và là một trung tâm công nghiệp.
Thời này Hải Phòng tập trung nhiều thành phần dân di cư của miền Bắc như Hà Nội - Hà Tây, Hải Dương, Nam Định, Thái Bình, Hưng Yên, Thanh Nghệ... Nhiều người trong số đó dù không sinh ra tại Hải Phòng nhưng đã gắn bó với thành phố như Nguyễn Đức Cảnh, Tô Hiệu, Nguyễn Văn Linh, Lê Quang Đạo, nhạc sĩ Đỗ Nhuận, nhà thơ Thế Lữ, nhà văn Nguyên Hồng, cùng những doanh nhân giầu lòng yêu nước như Nguyễn Sơn Hà, Bạch Thái Bưởi...
Người nước ngoài cư trú tại Hải Phòng thời Pháp thuộc, cộng đồng người Pháp có ảnh hưởng lớn nhất là những viên chức của chính quyền thuộc địa, sĩ quan quân đội, thương nhân, nhà công nghiệp hay dân di cư. Nhiều người trong số này đã kết hôn với người Việt bản xứ như nhà dân tộc học và nhân chủng học nổi tiếng Georges Condominas sinh năm 1921 tại Hải Phòng, cha là người Pháp còn mẹ là người lai ba dòng máu Việt - Hoa - Bồ Đào Nha. Michel Henry (1922 - 2002), nhà triết học người Pháp, sinh năm 1922 tại Hải Phòng. Gần như tất cả người Pháp rời Hải Phòng trước ngày 13-5-1955.
Người Hoa ở Hải Phòng đông nhất ở miền Bắc có ảnh hưởng lớn về mặt thương mại (tòa nhà Bảo tàng Hải Phòng hiện nay được xây dựng năm 1919 ở đường Điện Biên Phủ xưa là trụ sở của Ngân hàng Pháp – Hoa).
Hải Phòng đã trở thành một trong những cái nôi đánh dấu sự ra đời của giai cấp công nhân và phong trào công nhân Việt Nam. Hải Phòng là một trong những trung tâm của phong trào cách mạng cả nước trong các cao trào cách mạng 1930-1931, 1936-1939 và 1939-1945
Từ ngày 15-8-1945 đến ngày 25-8-1945, chính quyền cách mạng được thiết lập. Ngày 20-11-1946, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ ở Hải Phòng.
Ngày 13-5-1955, Hải Phòng được giải phóng, ngày 13 tháng 5 hằng năm được chọn làm ngày giải phóng thành phố.
Ngày 27-10-1962, Thành phố Hải Phòng nhập thêm tỉnh Kiến An là thành phố Cảng lớn nhất miền Bắc, tiếp nhận phần lớn hàng viện trợ quốc tế và là căn cứ xuất phát của Đường Hồ Chí Minh trên biển


Cảng Hải Phòng  

Không quân Mỹ đã tập trung bắn phá ác liệt, phong tỏa Cảng, nhằm hủy diệt đầu mối giao thông vận tải, ngăn chặn chi viện của miền Bắc cho miền Nam và của quốc tế với Việt Nam. Nhiều nhà máy, công trình xây dựng, bến cảng, đường giao thông, cầu phà và khu dân cư bị phá hủy hoàn toàn.
Từ 26-3-1965 đến năm 1972, Hải Phòng đã chiến đấu trên 4000 trận, bắn rơi 317 máy bay Mỹ (có 5 pháo đài bay B52), 28 lần bắn cháy tàu chiến của Mỹ. Do những thành tích trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, thành phố đã được nhà nước tặng Huân chương Độc lập hạng nhất, Huân chương Kháng chiến hạng nhất, Huân chương Chiến công hạng nhất và Huân chương Sao vàng (1985).
NAY:
Hải Phòng nay là thành phố cấp I, chia thành: 7 quận, 8 huyện - trong đó có hai huyện đảo: Các Bà & Bạch Long Vĩ (228 đơn vị cấp xã gồm: 70 phường, 10 thị trấn và 148 xã). 
Phố: phố cổ do Pháp xây chủ yếu ở quận Hồng Bàng ven mấy đường Điện Biên, Hoàng Văn Thụ, Đinh Tiên Hoàng, Trần Hưng Đạo, Đại Hành, Hoàng Diệu... có nhiều biệt thự nay là công đường hoặc nhà cán bộ được phân.
Các quận khác do Ta xây thì lộ cộ, có nơi như phố Cột Đèn ngõ hẹp hơn 1 m dài hơn trăm m rẽ hơn chục lần mới về đến nhà. Vài năm gần đây nhiều DA nhà ở như Quán Nam, Đằng Hải có nét Tây nên sống dễ hơn.
Đường thời thuộc Pháp thiết kế cho xe xích lô, xe tay, xe Camnhong nên nhỏ, nay oto, xe máy nhiều nên có lúc tắc đường cục bộ, cây xanh trồng ven đường nhiều nhất là cây phượng, mùa  hè rợp trời hoa phượng đỏ đã nên thơ, nhiều đường mới, lớn như Cát Bi, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Bỉnh Khiêm...khiến TP như mở ra bốn phương. 

Xét về phong thủy thì Hải phòng, hỏng từ tòa thị chính, đường  Lê Đại Hành & Cầu Đất, vì:     

 Phía Bắc dòng sông Cấm chảy xiết sau nhà, dù phía  xa có rặng núi Thủy Nguyên làm chỗ dựa nhưng quá xa.     

Hướng Nam đường Lê Đại Hành quá nhỏ lại bị chợ ga bán thủy sản luôn xú uế, xưa vào sâu là khu vệ sinh to đùng chắn, xa là Dương Kinh xưa, bị sông văn Úc đổi dòng chiếu lại. May là cầu Rào II có thể cải thiện một phần về Phong Thủy, nhưng nên đặt lại tên là: ...Hoài Nam; Thăng Nam, Huỳnh Nam... thì hay biết mấy?.    

Thanh Long là đảo Các Bà đẹp thì quá xa.    

Bạch Hổ là Núi Voi lại quá gần. Đường Cầu Đất quá nhỏ làm thế Bạch Hổ lại gần thêm, lấn Thanh Long (Các Bà) xa. Nên quan ngự tại tòa thị chính hay bị biến, hoặc không mấy lúc được yên thì phải?. 

(Nếu bạn cho là mê, chớ nhập tâm mà ốm)

Nghiệm sự này do người Pháp làm chứ Ta chắc có quy hoặch khác, nhưng không hiểu sao gần đây quan đến phó thị trưởng, giám đốc sở To cũng phải hầu tòa? Nên dân cũng phải bị lây?

Sự kết hợp giữa các yếu tố Á - Âu, Việt - Pháp, Việt - Hoa, Pháp - Hoa đã để lại những dấu ấn đậm nét trong những di sản về văn hóa, ngôn ngữ, kiến trúc  ẩm thực tại Hải Phòng ngày nay. Đây cũng là một trong những lý do có ảnh hưởng đến tính cách đặc trưng của người Hải Phòng: cởi mở, phóng khoáng, mạnh mẽ, trực tính, nhạy bén trong kinh doanh buôn bán và dễ tiếp nhận những cái mới. Nhiều người con đất Cảng đi lập nghiệp xa quê lâu năm nhưng vẫn giữ được phần nhiều những nét tính cách rất Hải Phòng.
Một nét độc đáo về đô thị Hải Phòng như đảo chia cắt bởi những dòng sông. Những dòng sông chảy trong lòng thành phố hiện đại cùng với 20 cây  cây cầu lớn nhỏ.
Lớn nhất là cầu Bính, cầu dây văng lớn nhất Đông Nam Á đã bị tàu đứt neo đâm hỏng, không biết bao giờ mới sửa?.
Thành phố đang được quy hoạch theo 5 hướng giống như 5 cánh phượng ra biển, đồng thời bám theo những dòng sông lịch sử như sông Cấm, Tam Bạc, Lạch Tray,... để xứng tầm là một đô thị đặc biệt và thành phố dịch vụ cảng văn minh, hiện đại trong tương lai rất gần. Theo quy hoạch, đến năm 2015 Hải Phòng sẽ cơ bản trở thành thành phố công nghiệp cùng với Quảng Ninh, đi trước cả nước 5 năm và dự kiến vào trước năm 2020, muộn nhất là 2025 sẽ là thành phố thứ 3 xếp loại đô thị đặc biệt và tầm nhìn từ năm 2025 đến năm 2050 sẽ trở thành thành phố quốc tế.
Cây phượng vĩ đã trở thành biểu tượng của Hải Phòng, mỗi người Hải Phòng, dù già hay trẻ, dù đang sống tại thành phố hay sống xa quê hương thì vẫn luôn giữ trong ký ức một màu đỏ rực khó phai của hoa phượng vĩ hai bên bờ hồ Tam Bạc.


Tuổi trẻ và trẻ thơ với cây phượng vĩ
Cây phượng vĩ được người Pháp du nhập vào Việt Nam từ cuối thế kỷ 19, có đặc điểm sinh thái là bắt đầu nở hoa vào những ngày đầu mùa hè, mùa hoa phượng kéo dài trong khoảng 1 tháng (từ đầu tháng 5 đến hết tháng 6) đúng vào thời điểm bắt đầu mùa du lịch biển của Hải Phòng và ngày giải phóng thành phố (13 tháng 5). Dù ngày nay phượng vĩ được trồng khắp mọi nơi tại Việt Nam nhưng nhắc đến Hải Phòng người ta vẫn thường gọi bằng cái tên đầy thi vị  Thành phố Hoa phượng đỏ.

Nguồn gốc của tên gọi đó bắt nguồn từ một bài hát rất nổi tiếng về Hải Phòng, bài hát Thành phố Hoa phượng đỏ được nhạc sĩ Lương Vĩnh phổ nhạc bài thơ cùng tên của nhà thơ Hải Như viết năm 1970, nó đã được chọn làm nhạc hiệu của Đài Phát thanh Truyền hình Hải Phòng.
Hải Phòng: TP Cảng, Thành phố Hoa phượng đỏ, TP Trung Dũng và Quyết Thắng… Phồng, TP hoa cải đỏ…dù Đỏ hay Đen vẫn là thành phố của những người lao động, đại diện cho một vùng, miền phía Bắc Việt Nam.
Thành phố do Pháp thành lập, nơi bến cảng, tòa thị chính, phố… mang đậm văn hóa Pháp.
Thành phố có cộng đồng người của bốn phương hội về nào Ta, Tàu ,Tây… họ hưởng Đất - Nước - Khí… bản địa tạo nên phong cách Hải Phòng từ làm, ăn, mặc, nói ngọng, chơi ngông, … khác người ,đến trời Tây họ cũng biết, nhưng hình như cái xấu đều do từ xa mang đến cho Hải Phòng tôi, chứ cái hay của Hải Phòng tôi các bạn miễn bàn? Mà có chịu tìm đâu mà biết!
Phố Tam Bạc xưa và nay


Nơi vui chơi nhất quả đất
MAI:
Hải Phòng thành phố tôi yêu đang gạn đục khơi trong, gạn cái xấu của bản địa, cái xấu từ tứ xứ đến đến đổ đi, khơi cái trong của bản địa hòa với cái trong của tứ xứ, tất thành phố Hải Phòng tôi sẽ cả Ta - Tàu - Tây đều yêu và muốn đến Phòng chơi, ở để hưởng Đất - Nước - Khí… bản địa mà mê Hải Phòng.
Một thành phố hay lắm thời xưa mà nhiều nhà sử học không chịu tìm hiểu, cứ xem cái viết của kẻ thù cho kẻ thù làm chuẩn, rồi viết xấu quê tôi hơi nhiều, thế mới hay cho các nhà sử, nhà văn, thơ,  lơ tơ, mơ... báo Ta, thế mới kỳ? Tôi yêu quá Hải Phòng nên mãi mới nhìn thấy vài cái xấu của quê mình, mong bạn cũng như tôi!
Phòng, mùa Thu, năm Nhâm Thìn.
Biên tập từ nhiều nguồn, mong người Hải Phòng viết thêm cho đậm đà