9 thg 6, 2013

CÓ THỂ LÀM SẠCH CÁI ĐẦU BẨN CỦA ĐA SỐ BÁC SĨ NGÀY NAY, KÊ ĐƠN ĐỂ KIẾM HOA HỒNG


Bạn tôi nay ngoại lục tuần, có tý Quan, hưu nên tiếc quyền bị mất nên sầu, được cấp dưới cũ mời liên hoan lên chức. Mùa hè oi ả, lâu không được luyện ăn uống, nay xơi vài món ăn không dân thường, nên về cứ ôm nhà vệ sinh, thầy thuốc gần nhà kê đơn bán thuốc cỡ tiền trăm mà không khỏi, lại yêu cầu đến viện của ông để xét nghiệm.

Tôi đến thăm, bạn bảo miệng không nôn nhưng trôn tháo ngày 5 – 7 bận, thuốc uống mà không ngưng bệnh, thèm nước mà không dám uống. Tôi liền lấy hai củ gừng tươi đập dập, cùng hai bát nước, cho vào niêu đất đun sôi chừng 3 phút cho bạn uống, một lúc thấy bụng yên, 10 giờ sau bạn điện khỏi rồi thế mới tài.

Củ gừng

Thế mà theo bác sĩ lấy máu xét nghiệm, kê đơn gần chục loại thuốc lên hoàn, chắc tiền triệu, vừa mất tiền, mất công lại thêm lo, lo lắm chắc tổn thọ.

Hưu rồi đừng tiếc quyền đã mất theo quy luật, có tý chữ nên nghiên cứu thuốc Nam để trị bệnh cứu mình, cứu người cùng xã hội chặn những cái đầu bẩn của đa số bác sĩ thời nay cốt kê đơn thuốc để hưởng hoa hồng? cùng nhà thuốc lột tiền của dân lành, để người bệnh nghèo đã điêu đứng lại thêm điêu đứng.


Mời bạn đọc thêm ở Goole đánh hai chữ: củ gừng thao hồ biết tác dụng của Gừng. 
Đọc thêm:www.phuongthaotd.com, để biết thêm về bác sĩ và thuốc.

6 thg 6, 2013

CHIM GÁI - CHUYỆN THẬT MÀ HƠN BỊA

Chim gái

Mình lại đi chim gái với anh Hải. Lần này anh bảo tao vơí mày phải sắm lấy hai em long lanh, chân dài đặng còn đi xa ngao du sơn thuỷ. Mình bảo thế thì khó hơn lên giời. Anh hắt hơi bảo thằng em kém đé-o chịu được, anh em mình trông ngon lành cành đào thế, tiền nong thời không phải nghĩ thì khó mẹ gì. Mình im tịt, định nhắc lại cú ăn chơi gặp phải mưa rơi đận trước nhưng sợ anh xấu hổ nên thôi.



Mình vẫn làm việc đều, ái tình thời dứt khoát vưỡn một vợ, một vện. Cơm-phở nếu biết kết hợp ăn uống hài hoà thì thú thật là ngon không phải nghĩ. Mình thế gần mười năm nay rồi, tất nhiên là cũng gần mười con vện khác nhau, con vợ thời chung thân, đé-o nói. Chỉ có những thằng hấp hơi nhiệt độ luôn trên bốn mươi mới cắp một nách hai con đàn bà đến hết đời. Đấy là mình nghĩ thế!



Tối, anh hẹn mình đi uống bia, quán mẹ gì chữ Tây rất khó đọc, anh phiên âm thành mẹ San tốt. Quán rộng, có sân khấu cũng đẹp để cho ca sĩ hát. Trên bàn có hoa để khách cuộn tiền vầu để bo cho ca sĩ, y như kiểu Sài gòn. Chỉ có hai anh em, ngồi uống bia ghếch chân cho máy lạnh thổi vầu chim cho mát. Giời nóng, chim nó cũng cần phải thở.



Tuyền những ca sĩ trứ danh không tên lên hát, dàn nhạc một oóc, một ghi ta thùng, một trống đập bằng tay chơi khá nhuyễn nghe thời cũng hay, truyền những bài cách mạng. Mình bảo gái đâu hả anh, hai anh em mình chim nhau à. Anh bảo em cứ uống đi, uống mạnh vào.



Hơi phê, anh bảo mày lên hát anh nghe bài, chúng nó đang gào khách lên giao lưu đấy. Mình cũng có máu văn nghệ, lại muốn thay đổi tý không khí nên phi lên ngay, chơi bản dát goai diu gâu ơ guây. Bản này mình đã chơi khá thành công hồi còn đi học, nay lại được chơi lại, cứ như gặp lại tình cũ, máu lửa, nồng nàn lắm.



Đang chờ nhạc để chuyển sang choách hai, chân đang đung đưa, mắt lim dim thì một giọng oanh vàng ghé sát tai, em hát chung với nhé. Chưa kịp trả lời thì nhạc vầu tiết tấu nhịp, giọng chim cò bướm bung tung ra hết cả. Khí hay! Thiên hạ vỗ tay rần rần, ( thôi, bạn réo đi bia rùi, mai bốt nốt)

Mình trở lại bàn nhậu, anh Hải khen mày hát hay nhở, anh thích. Mình sướng điên bảo là giờ già rồi, bia bọt, thuốc lá thuốc lào, gái mú nhiều nên giọng không còn chuẩn. Anh động viên ừ thì già và bựa như mày cũng có cái hay riêng của nó chứ. Mẹ nhà anh!



Anh lại bảo con bé hát cùng mày xinh đấy, nó ngồi đâu ra làm quen rồi xin số điện thoại đi, mày không dùng thì để anh, hoặc anh em dùng chung cũng được. Mình hiểu ngay ra cơ sự, bảo em ngại lắm, anh thích ra mà chim. Anh gắt, tao già thế này thì gái đé-o nào nó mê, mày làm mồi câu đi, cá mày ăn nếu thích, còn không để anh.



Phần vì nể anh, phần thì mình cũng thích tý chất tanh mới lạ nên cũng đảo mắt dò hàng. Em ngồi kia, cách chỗ mình với anh Hải 3 dãy bàn. Mình bê cốc bia tới, giở giọng tiểu thuyết thứ bảy, uống với nhau một ly nhé, cô nàng. Em cười tuơi như thịt heo mổ sớm, lịch sự đứng lên nâng ly, nói như Tây, em rất vui. Hai cốc bia đi đời trong nháy mắt, em thịnh tình, em giỏi uống bia hay em đang vui?



Anh ngồi lại chút nhé, em vẫn lịch sự như Tây. Đương nhiên rồi, trở về thời còn nước non mẹ gì nữa. Bàn em ngồi có đến 6 cái mặt, một nửa trong số đó là mặt đại diện cho giống đực. Em bảo chúng em là bạn bè cũ, lâu mới gặp nhau, nhằm tiết hè nóng rát đi uống bia, trước là để tâm tình, sau là cho mát mẻ.



Mình bắt tay từng người một, lịch sự và mất công vãi lìn rồi thì thầm nói em đủ nghe, rằng anh đang ngồi với bạn, rất vui nếu em sang ngồi đáp lễ một chút, coi như sự khởi đầu làm quen. Em vẫn lịch sự như Tây, rằng em rất vui. Địt mẹ, quán bia hôm nay chắc đé-o ai buồn!



Anh Hải lịch sự còn hơn Tây, đứng dậy chìa tay phải bắt tay em, tay trái không quên ép vào bụng trông duyên và tử tế. Em ngồi sát ngay cạnh anh, bỏ mình ngồi một mình nơi xó bàn chật chội. Và anh Hải bắt đầu làm duyên, anh khen em hát hay, giống người này người nọ rồi cũng tranh thủ khoe khéo rằng anh làm bên dầu khí, chức to, tiền nhiều, xe đẹp.



Em nghe như nuốt từng lời, mắt long lanh, bia nâng liên tục, chan chát. Rồi em hốt hoảng, các bạn em về hết rồi, ừ đúng là chúng nó đi đé-o đâu hết thật. Anh vui ra mặt, anh sẽ đưa em về, yên tâm. Em ngồi nhẫn nại, cam chịu, băn khoăn. Trông yêu ghê gớm.



Anh em về mỗi người một ngả, anh lịch sự mở cửa trước cho em lên. Và vẫn không quên nhắn với tin nhắn vào máy mình, đại khái cảm ơn thằng em, anh đi về nhà...nghỉ đây. Ừ thì thằng đàn ông đé-o nào chim gái mà chẳng có công thức, ví như anh vậy.



Nửa đêm, anh lại gọi bảo mày có thấy ví anh rơi ở đâu không nhể. Mình điên gắt, tôi biết đé-o. Anh thở dài. Rồi hét lên trong máy, địt mẹ, mày giết anh rồi.



Cá ngon hay dở đâu phải do người câu, phỏng ạ? Quan trọng là cách chế biến và ăn uống sao cho vừa ngon, vừa bổ, vừa lành. Đé-o ai lại như anh, anh Hải nhỉ???!!!

Xin chú Phọt Phẹt một bài tuyệt hay, cho Log nó bay! Cám ơn Nhé!

1 thg 6, 2013

TỪ QUÁN CAFÉ ĐỘC NHẤT NGHĨ VỀ ĐỘC TÀI.


Những năm cuối thập kỷ 70 thế kỷ trước tôi qua Kiến An thích nhâm nhi café ở ngã Năm, sao café ở đây ngon vậy, hương café ngào ngạt, thơn, càng nhâm nhi càng thấy béo ngậy của bơ, không khí Kiến An nửa tỉnh nửa quê, khiến uống café ở đây như nửa mê, nửa tỉnh, nhiều hôm cùng bạn uống còn say. Ai đã say café mới thú làm sao, say gái, say rượu có cái hay, nhưng say café có cái hay không sao tả được.

Đùng một cái mình ra đảo Côn Đảo, nơi địa ngục trần gian đối với người cộng sản, thấy ý trí kiên cường vô song của nghững người cộng sản Việt ở thế kỷ trước và càng thấy sự tàn bạo, dã man của kẻ thù với những người cộng sản Việt, trong thế giới văn minh, chúng cưỡng đoạt quyền làm người của người Việt, chống lại nước Pháp là có ngay đàn áp, ngục tù... Người Việt theo thuyết Cộng Sản đã giành được độc lập cho đất nước mình.

Café ở Côn Đảo thời đó độc quán, vị đắng, chua chua, mùi chẳng thấy thơm, so với café ở Kiến An thật một Trời một Vực, nhưng giữa biển khơi chẳng có quán thứ hai để mà chọn, đành sáng nào cũng làm một tách, càng uống càng nhớ café Kiến An, càng nhớ, càng uống, càng chán nhưng không uống thì thôi chứ có quán nào nữa mà chọn, nên càng uống càng u, càng mê, thế mới tài.

Nay nghĩ chuyện xưa, kể cho ông bạn cựu chiến binh, ông lại bàn về “độc tài” tôi bảo bàn làm gì ông cứ đọc bài này của tay: Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc  đã rồi hãy bàn và bổ xung để ông trở thành nhà ní nuận chính trị chân chính cỡ toàn cầu, chứ không phải nhà lý luận cỡ xã phường. Ông bảo độc tài như con vợ tôi là cùng chứ gì? Chống lại nó là nó cắt cơm, cắt rượu, có khi cắt cả chơi, còn tù thì nó chưa xây nhà tù, mà chưa có nhà tù, ông bảo các kiểu quản của nó còn hơn nhà tù, thế mới biết đàn bà nó tài hơn mình?

Ông hỏi đọc đọc Độc tài ở đâu? tôi bảo trên mạng ý! ông mò được chỉ cho tôi bài của tay Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc xứ giãy chết

“Độc tài là hiện tượng thâu tóm quyền lực vào tay một người hoặc một nhóm người. Cái gọi là quyền lực này bao gồm hai yếu tố chính: quyền và lực. Trong các thứ quyền, quan trọng và bao quát nhất là quyền quyết định: dưới một chế độ độc tài, nhà lãnh đạo có toàn quyền trong mọi quyết định, từ lớn đến nhỏ, từ chính trị đến kinh tế, văn hóa và xã hội; bất chấp những suy nghĩ, ước vọng và quyền lợi chính đáng của mọi người. Về lực, nhà độc tài không những nắm trong tay toàn bộ các cơ quan được trang bị đầy đủ súng ống như quân đội, công an, cảnh sát, mật vụ, v.v... mà còn kiểm soát tuyệt đối các cơ quan có khả năng tác động đến đời sống tinh thần của mọi người như truyền thông và giáo dục. Hai thứ quyền và lực này đi đôi và hỗ trợ cho nhau: với quyền, người ta có lực; và dùng lực, người ta kiểm soát quyền.
Các nhà chính trị học thường chia thành hai loại độc tài chính: độc tài dựa trên cá nhân và độc tài dựa trên hệ thống.
Độc tài như Adolf Hitler hoặc Moammar Gadhafi là độc tài trên cá nhân: Chỉ có một mình họ có quyền lực. Toàn bộ hệ thống chính quyền họ dựng lên là để phục vụ cho họ. Quyền lực của họ gần như tuyệt đối. Không có ai được chia sẻ cả. Ví dụ, thời phát xít, trên danh nghĩa Hermann Goering là phó của Hitler. Goering có quyền sinh sát trên cả hàng chục triệu người. Gặp Goering, ai cũng lấm lét sợ hãi. Thế nhưng, như Goering từng có lần thú nhận, đứng bên cạnh Hitler, ông biến thành môt con số không to tướng. Tự thâm tâm, ông cũng thấy mình không đứng cùng trên một mặt bằng với Hitler. Ông biến thành con ong cái kiến bên cạnh nhà độc tài, người nắm toàn bộ quyền lực của quốc gia. Ở Libya, dười thời Gadhafi cũng vậy. Gadhafi không những là nhà lãnh đạo mà còn là nhà tiên tri. Đất nước là của ông. Ông muốn làm gì thì làm.
Độc tài dựa trên hệ thống lại khác. Trước, đó là độc tài quân chủ: Nó được dựng trên một số luật lệ nhất định, chủ yếu căn cứ vào huyết thống. Sau này, hình thức độc tài này thể hiện trong các nước xã hội chủ nghĩa: không phải cá nhân trị mà là đảng trị. Dĩ nhiên đảng cũng là người: bao giờ cũng có một cá nhân nào đó nổi lên, thay mặt đảng, để cai trị dân chúng. Hình thức độc tài này cũng có thể tìm thấy ở một số quốc gia Hồi giáo (kiểu Iran hiện nay): cả hệ thống tôn giáo trở thành lực lượng thống trị đất nước. Có thể có một cá nhân nào đó có quyền lực nhất, thao túng cả hệ thống tôn giáo để trở thành một kẻ toàn trị. Tuy nhiên, dù vậy, họ cũng vẫn nhân danh hệ thống và sử dụng hệ thống ấy, ít nhất như một bình phong hoặc một cơ cấu quyền lực.
Cả độc tài dựa trên cá nhân lẫn độc tài dựa trên hệ thống đều sử dụng một thứ quyền lực khác để biện chính cho quyền lực tuyệt đối của mình. Ngày xưa, các chế độ quân chủ sử dụng tư tưởng thiên mệnh: quyền lực của họ đến từ thần linh, do Trời định. Các chế độ độc tài như phát xít thì dựa trên quy luật tiến hóa, theo đó, có một số dân tộc có nhiều ưu điểm và đặc quyền hơn các dân tộc khác; trong từng dân tộc, có một số cá nhân vượt trội hơn các cá nhân khác. Các chế độc độc tài xã hội chủ nghĩa thì sử dụng lý tưởng đại đồng thời cộng sản chủ nghĩa, nơi ai cũng bình đẳng, tự do và hạnh phúc. Ngoài ra, tất cả các hình thức độc tài đều sử dụng một biện pháp giống nhau: thần thánh hóa, hoặc ít nhất, thần tượng hóa lãnh tụ. Ở Liên Xô thì cả Lenin lẫn Stalin đều là những thiên tài vĩ đại. Ở Trung Quốc, Mao Trạch Đông cũng là thiên tài vĩ đại. Ở Bắc Hàn thì cha là "Lãnh Tụ Vĩ Đại" (Great Leader), con là "Lãnh Tụ Kính Yêu" (Dear Leader). Ở Campuchia thì có "Anh Cả" (Brother Nume One). Ở Việt Nam thì, …“đoạn này nhạy cảm nên tôi bỏ, nếu cần tham khảo vào: * Blog Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc, là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ. Để xem toàn bộ”.
Chân dung một số nhà độc tài:
Độc tài như Adolf Hitler hoặc Moammar Gadhafi là độc tài trên cá nhân




Để đạt được mục tiêu thần thánh hóa hoặc thần tượng hóa như thế, các nhà độc tài đều sử dụng một biện pháp giống nhau: nói láo.
Độc tài dựa trên cá nhân và độc tài dựa trên hệ thống, dù có một số khác biệt, vẫn giống nhau trong bản chất. Và cả hai đều đối lập với dân chủ.
Theo nhiều nhà nghiên cứu, chúng đối lập ít nhất ở mấy điểm chính:
Một, trong khi độc tài nhấn mạnh vào ý niệm quyền, độc tài nhấn mạnh vào bổn phận của từng cá nhân. Trên căn bản, chế độc dân chủ được xây dựng trên nguyên tắc tự do cá nhân, ở đó, mỗi người, bất kể nguồn gốc, đẳng cấp, tôn giáo, chính kiến, đều có những quyền căn bản giống nhau; chế độ độc tài, ngược lại, được xây dựng trên sự vâng phục; vâng phục càng mù quáng bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. Trong xã hội dân chủ, ở trên có bổn phận và ở dưới có quyền; trong xã hội độc tài, ngược lại, ở trên có quyền và ở dưới chỉ có bổn phận.
Hai, trong khi dân chủ tin tưởng vào sự bình đẳng, độc tài tin tưởng vào tính đẳng cấp. Khi một nhà độc tài nói về bình đẳng, bạn có thể khẳng định dứt khoát: "Hắn đang nói dối!" Chắc chắn là bạn sẽ không bao giờ sai cả: cả lịch sử và luận lý thông thường đều đứng về phía bạn. Nếu không muốn nhớ lịch sử và không muốn mệt óc lý luận, bạn cứ nhìn vào cái gọi là "Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ" (từ Trung ương xuống địa phương) ở Việt Nam thì biết. Đố bạn tìm ra ở các quốc gia dân chủ một ủy ban nào tương tự! Rõ ràng là sức khỏe của ai cũng quý cả, nhưng sức khỏe của cán bộ thì quý hơn nhiều. (Nhưng đây chỉ là một ví dụ nhỏ mà thôi!)
Ba, trong khi dân chủ vinh danh con người, độc tài lại vinh danh nhà nước: Dân chủ xem nhà nước chỉ là phương tiện để phục vụ con người; độc tài, ngược lại, xem con người là phương tiện để phục vụ nhà nước. Nhưng nhà nước chỉ là một guồng máy vô nhân tính: chế độc độc tài nào cũng vô nhân tính.
Bốn, trong khi dân chủ khuyến khích tự do tư tưởng, độc tài lại ra sức đàn áp tự do tư tưởng và cả tự do hành động. Với dân chủ, tự do là lý tưởng và là nguyên tắc. Với độc tài, tự do là kẻ thù. Nhà dân chủ tuyên bố: "Tôi không đồng ý với anh/chị, nhưng tôi sẵn sàng tranh đấu cho quyền phát biểu ý kiến của anh/chị"; nhà độc bài tuyên bố: "Không có ý kiến ý kiết gì cả. Tất cả đã có Tao lo!"
Năm, trong khi dân chủ đề cao tinh thần đa nguyên, chấp nhận những sự dị biệt và tôn trọng các khác của người khác, độc tài, ngược lại, chỉ thích sự đồng quy, đồng nhất và đồng dạng.
Sáu, trong khi dân chủ tiến hành công việc qua những sự đàm phán và thương thảo, trong đó, người ta sẵn sàng tương nhượng, độc tài, ngược lại, chỉ biết đề cao quyền lực, dùng quyền lực để giải quyết mọi xung đột, thậm chí, khác biệt.
Sáu sự đối lập trên là những đối lập căn bản. Chúng ảnh hưởng và tác động lên các khía cạnh khác trong đời sống chính trị, văn hóa và xã hội, từ đó, làm cho diện mạo của dân chủ và độc tài khác hẳn nhau.
Tất cả các nhà độc tài đều muốn mạo danh dân chủ. Nhưng trên thực tế, ranh giới giữa độc tài và dân chủ khác nhau đến độ không ai không thấy. Và không ai có thể lầm được.
Trừ những kẻ bị nhồi sọ."

Rồi còn đọc thêm được bài:

Độc tài
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:
Chế độ độc tài (dictatorship) là một thể chế nhà nước chuyên quyền mà ở đó nhà nước được cai trị bởi một cá nhân, một đảng duy nhất, hay một nhóm người: kẻ độc tài. Khái niệm này có thể có hai nghĩa là:
  • Độc tài kiểu La Mã là một công chức chính trị thời Cộng hòa La Mã. Các kẻ độc tài được giao cho quyền tối thượng trong lúc khẩn cấp. Quyền hành của họ nguyên thủy không tùy tiện hay kỳ quặc mà phải tuân thủ pháp luật. Không có những chính thể độc tài như vậy trong khoảng đầu thế kỷ thứ hai (TCN), nhưng sau này những kẻ độc tài như Sulla và Hoàng đế La Mã thực thi quyền lực có tính cá nhân và độc đoán hơn.
  • Trong nghĩa hiện dùng, chế độ độc tài đề cập đến hình thức cai trị độc đoán do các kẻ hay một đảng cầm quyền không bị pháp luật, hiến pháp hay các nhân tố chính trị và xã hội trong quốc gia đó ràng buộc.
Đối với những học giả, như Joseph C.W. Chan ở Đại học Hồng Kông, chế độ độc tài là một thể chế nhà nước có quyền lực cầm quyền không được nhân dân ủng hộ. Trong khi đó chủ nghĩa toàn trị (totalitarianism) là thể chế ở đó nhà nước quy định mọi mặt hành vi cá nhân và tập thể của nhân dân. Hay nói cách khác, chế độ độc tài liên quan đến nguồn gốc quyền cai trị (nơi quyền đó phát sinh) và chủ nghĩa toàn trị liên quan đến phạm vi của quyền cai trị (cái nhà nước quy định).
Theo giải thích ở trên, chế độ độc tài tương phản với thể chế dân chủ (ở đó quyền lực nhà nước từ nhân dân mà ra), và chủ nghĩa toàn trị tương phản với chủ nghĩa tự do (nơi nhà nước nhấn mạnh quyền và tự do cá nhân). Mặc dầu các khái niệm của thuật ngữ đó có khác nhau nhưng chúng đều có liên quan với nhau trên thực thế rằng hầu hết các quốc gia độc tài đều để lộ ra các đặc điểm đặc trưng của chủ nghĩa toàn trị. Chính vì vậy chúng ta thường hay nghe hai khái niệm đó được gộp thành một là độc tài toàn trị. Một khi quyền lực nhà nước không từ nhân dân mà ra thì quyền lực đó không bị giới hạn và có khuynh hướng bành trướng phạm vi của nó để kiểm soát mọi mặt đời sống nhân dân.
Ở thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, độc tài di truyền hay độc tài gia đình trị vẫn tương đối phổ biến...

Đọc xong tay này no chẳng muốn đọc thêm, chuyên ba hoa ở góc phố, tôi bảo y thích làm phản động hay sao? y sợ lại nặng thinh, rồi bảo tao ngu hơn vợ tao về thực hành và một phần ní nuận.Từ sáng đó y toàn bàn về Dân Chủ. Vợ hắn bảo tôi: Chồng em có biết gì về Dân Chủ đâu, có khi bị bắt vì ngoa ngôn, lợi dụng dân chủ để kích dân phố chống lại Phường cho mà xem.


30 thg 5, 2013

VÌ SAO HẢI PHÒNG GIÁP BIỂN MÀ MƯA LÀ LỤT



Vài năm gần đây hễ có mưa lớn là nội thành Hải Phòng thường bị ngập lụt trên diện rộng. Dù nội thành gần biển, gần sông, kể cả khi nước biển ở mức thấp nhất, có phải chăng những nhà quản lý đã không tính đúng mặt bằng xây dựng và hệ thống thoát nước theo quy chuẩn?
Trận mưa rạng sáng 30/5 làm nội thành Hải Phòng ngập chìm trong biển nước, nhưng vùng đô thị do người Pháp quy hoạch, xây dựng lụt không đáng kể, vùng do Ta quy hoạch, xây dựng thì bị ngập sâu có nơi gần 1m, như khu Đồng Quốc Bình, Đồng Tâm, khu đô thị mới Quán Nam cũng bị ngập nặng, nhất là khu dân cư cũ của làng Hào Khê.

Hải Phòng ngập lụt sau mưa lớn 2Tuyến đường Ngô Gia Tự bị ngập lụt kéo dài 1km

Hải Phòng ngập lụt sau mưa lớn 10

Trụ sở công an phường cũng bị ngập nước

Vì sao khu đô thị mới của Ta lại bị chìm sâu trong nước mưa, có phải vì do quy hoạch, xây dựng kém của nhiều thế hệ lãnh đạo Hải Phòng để lại hậu quả: mưa là nước mưa tràn vào nhà ở, công xưởng, cản trở giao thông… thiệt hại không thể thống kê hết.

Qua lụt ở Hải Phòng, Hà Nội, Sài Gòn.. trong những năm gần đây Ta càng thấy lời Cụ Hồ gửi các cháu ngày khai trường đầu tiên dưới chế độ mới: “ Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em.

Có phải do nền giáo dục của Ta kém? nên tạo ra những cán bộ kém về nhiều mặt, đến nỗi xây dựng đô thị đầu thế kỷ XXI mà thua xa người Pháp cách đây trăm năm! Nói chi đến việc quản lý xã hội, quản lý nhà nước, phát triển kinh tế… đấu tranh với thế lực thù địch đang lấn đất, lấn biển đảo của Tổ Quốc trong tình hình hiện nay.


26 thg 5, 2013

TỪ BIỂN CHỈ ĐƯỜNG THÔI, CŨNG LÀM DÂN TA KHỔ…



Thứ bẩy rồi từ Hải Phòng đi Ninh Bình chỉ lo lạc đường, vì chưa hưu thì có lái xe cơ quan, nay hưu rồi tự lái nên lo lạc đường.

Mà lạc thật, vì biển chỉ đường nhỏ, chữ nhỏ nên lái xe ô tô khó đọc nổi nhiều chữ nhỏ trên biển nhỏ, thế là phải đi thêm vài km nữa mới quay xe được.

Khi Ta xây dựng đường theo các nước văn minh, nhưng biển chỉ đường không theo các nước văn minh, nên Ta vẫn lạc đường trên đất mẹ, lúc về Hải Phòng đi theo trí nhớ nên không lạc đường.

Ta đang hội nhập vào thế giới văn minh, những lĩnh vực về kỹ thuật thế giới đã thực hiện thấy hợp nên theo, đừng lập DA để Viện nọ, Viện kia nghiên làm gì chỉ tốn tiền Dân và người nước ngoài đến nước Ta, họ cười Ta từ những biển chỉ đường không đúng khổ, đúng chỗ nên họ cũng lạc, không hiểu trên thế gian này có đâu như Ta?

Biển chỉ đường không hợp lý Ta chỉ lạc vài km tốn thời gian, tốn xăng, hại cho môi trường. Nhưng bị các Quan mua bằng, dốt nát hướng Dân lạc đường “tư tưởng” trên xa lộ thông tin của thế giới văn minh thì Dân Ta nguy đến chừng nào?

Mong ông Tư lệnh ngành giao thông hãy thông minh hơn đừng để Dân vì những biển chỉ đường... không hợp lý mà bị lạc trên những xa lộ của Việt Nam.

Xin lỗi các bạn lúc vì về quên không chụp được các biển chỉ đường tý hon trên cung đường Hải Phòng - Ninh Bình.