17 thg 6, 2013

NGÀY CỦA CHA, TA LẠI THƯƠNG, NHỚ CHA HƠN


Là một lễ được dùng để tôn vinh những người làm Cha, tôn vinh cương vị làm cha, mối quan hệ với người Cha và ảnh hưởng của người Cha trong xã hội. Ngày này được ăn mừng vào Chủ nhật thứ ba của tháng 6 hàng năm, tại nhiều quốc gia.
Việc ăn mừng Ngày của Cha sớm nhất được diễn ra ở Fairmont, Tây Virginia vào ngày 5 tháng 7 năm 1908. Sự kiện được bà Grace Golden Clayton tổ chức, với mong muốn vinh danh cuộc đời của 210 người cha bị mất vài tháng trước trong thảm họa Monongah Mining  Monongah,Tây Virginia, vào ngày 06 tháng 12 năm 1907. 

Việt Nam gần đây chỉ phong: Bà mẹ Việt Nam Anh Hùng, nhằm tôn vinh những bà mẹ đẻ, nuôi nhiều con (thường đa số là con trai) đã hy sinh bởi các cuộc chiến trong thế kỷ XX (bên thắng cuộc). 

Từ ngàn xưa đàn ông đã tự, hay xã hội đã bắt họ phải gánh chịu những khó khăn nhất của cuộc sống như tranh giành nơi sống dẫn đến chiến tranh, có khi chỉ vì một người phụ nữ có thể kéo theo cả bộ lạc, hay quốc gia lâm vào cuộc chiến đẫm máu, họ phải làm việc ở những nơi hoặc những nghề nguy hiểm đến tính mạng để đem lại cuộc sống cho vợ, con và người thân.

Khi ta đã qua tuổi 50 thường người Cha đã về với tổ tiên, người Mẹ do nhiều yếu tố thường thọ hơn Cha. Khi còn Cha dù ta lớn khôn, ta vẫn thấy mình có chỗ dựa để sống và mưu sinh. Khi Cha ra đi ta hững hụt. Khi Cha còn sống ta còn khó khăn, nhiều khi không báo hiếu được, khi ta có khả năng báo hiếu Cha thì Cha  đã đi xa, khiến lòng Ta ngậm ngùi thương nhớ Cha không gì  tả xiết.

Nay Ta đã làm bố rồi làm ông, lòng ta càng thương nhớ Cha hơn. Mong Cha ở nơi chín suối được sung sướng hơn cõi trần này.
Nhớ đến Cha khiến Ta rơi lệ, mong mình làm tốt hơn bổn phận làm cha đó cũng là sự báo hiếu với Cha.

Ngập tràn cảm xúc trong Ngày của cha - 8

Tình Cha



Hậu duệ họ Nguyễn Công bên mộ Tổ, bàn chuẩn bị tu tạo.



 

Lăng họ Nguyễn Công - Trà Phương.



Tháp "Baó ân họ Nguyễn Công"

Giờ đây con cháu xin kính dâng Cha và tổ tông “Tháp Báo Ân” để tỏ tấm lòng của hậu duệ tới Cha - Mẹ, Ông - Bà và tổ tông.  


14 thg 6, 2013

VỢ CỦA BLOGER LO CHO CHỒNG

  Vài tháng qua 2 Bloger (trong thế giới ảo) bị nhà nước bắt. Vợ một Bloger cùng xóm nói với tôi: Chú bảo anh chú đi, cứ viết gì trên mạng có ngày sẽ bị bắt như ông Nhất, ông Đào cho mà xem, hình như người bảo các ông báo mạng này thích tự sướng hay sao ấy, ôm máy tính còn hơn ôm vợ, cứ như ma làm ấy, mà không biết có làm được trò gì không? Chú tính vào tù đã khổ vợ con ở ngoài mang tiếng…chú không bảo Anh chú đi tôi cứ ngâm máy của anh chú vào chậu nước gạo thế là xong.

Hai ngày tiếp gặp anh, thấy buồn như mất sổ gạo, tôi hỏi có sự gì? Cái máy tính của tao hỏng, chữa thì họ bảo hình như máy của bác có mùi chua như nước gạo ấy. Tôi phì cười bảo anh dùng lâu mùa hè nóng mồ hôi dầu của ông ngấm vào nên hỏng chứ sao! Bạn tôi: ừ chú nói có lý.
Thương thế, đấy của cuộc đấu tranh trong nhà, đàn bà cũng dùng bạo lực với cái máy tính, nó có tội gì đâu?

Tôi gặp bà chị, thấy mặt tươi như hoa nở mùa Xuân, tôi bảo chị gớm thật, chị đáp tôi cũng xót lắm chứ, chú lộ ra là tan cửa nát nhà, mà anh chú chẳng có tiền đâu mà sửa máy. Tôi cười, chị lại đe: lộ là ở chú, tôi im lặng, chị còn lấy tay giá giá dọa tôi.
Gặp lại anh, đoán được ý, tôi rủ anh đến nơi sửa máy xem sao, họ bảo phải mất gần 3 triệu, tôi liền cho anh vay 4 triệu để giải quyết vụ này và cũng sợ chị đe nên chẳng lộ chuyện.
Thương thay và cảm động thay những người phụ nữ Việt Nam thương chồng, lo xa cho chồng đến thế!
Tại sao các Bloger không chịu tìm hiểu Luật để sống làm việc theo pháp luật Việt Nam . Hai ông viết trên… cứ xâm phạm đời tư của người có quyền, bí mật của nhà nước, lộng ngôn, lộng … tất bị bắt thôi.
Chỉ thương con các bà mẹ Việt Nam Anh Hùng, nay đang lo và ngăn cản chồng để không vi phạm pháp luật, để khỏi vào nhà giam? Bằng mọi hình thức có thể!


13 thg 6, 2013

QUÊ HƯƠNG







Quê tôi không cần tăng trưởng cao, chỉ cần thanh bình. Đừng vì tăng trưởng, để nợ,... để ô nhiễm môi trường mang họa cho đời nay & mai sau.

9 thg 6, 2013

CÓ THỂ LÀM SẠCH CÁI ĐẦU BẨN CỦA ĐA SỐ BÁC SĨ NGÀY NAY, KÊ ĐƠN ĐỂ KIẾM HOA HỒNG


Bạn tôi nay ngoại lục tuần, có tý Quan, hưu nên tiếc quyền bị mất nên sầu, được cấp dưới cũ mời liên hoan lên chức. Mùa hè oi ả, lâu không được luyện ăn uống, nay xơi vài món ăn không dân thường, nên về cứ ôm nhà vệ sinh, thầy thuốc gần nhà kê đơn bán thuốc cỡ tiền trăm mà không khỏi, lại yêu cầu đến viện của ông để xét nghiệm.

Tôi đến thăm, bạn bảo miệng không nôn nhưng trôn tháo ngày 5 – 7 bận, thuốc uống mà không ngưng bệnh, thèm nước mà không dám uống. Tôi liền lấy hai củ gừng tươi đập dập, cùng hai bát nước, cho vào niêu đất đun sôi chừng 3 phút cho bạn uống, một lúc thấy bụng yên, 10 giờ sau bạn điện khỏi rồi thế mới tài.

Củ gừng

Thế mà theo bác sĩ lấy máu xét nghiệm, kê đơn gần chục loại thuốc lên hoàn, chắc tiền triệu, vừa mất tiền, mất công lại thêm lo, lo lắm chắc tổn thọ.

Hưu rồi đừng tiếc quyền đã mất theo quy luật, có tý chữ nên nghiên cứu thuốc Nam để trị bệnh cứu mình, cứu người cùng xã hội chặn những cái đầu bẩn của đa số bác sĩ thời nay cốt kê đơn thuốc để hưởng hoa hồng? cùng nhà thuốc lột tiền của dân lành, để người bệnh nghèo đã điêu đứng lại thêm điêu đứng.


Mời bạn đọc thêm ở Goole đánh hai chữ: củ gừng thao hồ biết tác dụng của Gừng. 
Đọc thêm:www.phuongthaotd.com, để biết thêm về bác sĩ và thuốc.

6 thg 6, 2013

CHIM GÁI - CHUYỆN THẬT MÀ HƠN BỊA

Chim gái

Mình lại đi chim gái với anh Hải. Lần này anh bảo tao vơí mày phải sắm lấy hai em long lanh, chân dài đặng còn đi xa ngao du sơn thuỷ. Mình bảo thế thì khó hơn lên giời. Anh hắt hơi bảo thằng em kém đé-o chịu được, anh em mình trông ngon lành cành đào thế, tiền nong thời không phải nghĩ thì khó mẹ gì. Mình im tịt, định nhắc lại cú ăn chơi gặp phải mưa rơi đận trước nhưng sợ anh xấu hổ nên thôi.



Mình vẫn làm việc đều, ái tình thời dứt khoát vưỡn một vợ, một vện. Cơm-phở nếu biết kết hợp ăn uống hài hoà thì thú thật là ngon không phải nghĩ. Mình thế gần mười năm nay rồi, tất nhiên là cũng gần mười con vện khác nhau, con vợ thời chung thân, đé-o nói. Chỉ có những thằng hấp hơi nhiệt độ luôn trên bốn mươi mới cắp một nách hai con đàn bà đến hết đời. Đấy là mình nghĩ thế!



Tối, anh hẹn mình đi uống bia, quán mẹ gì chữ Tây rất khó đọc, anh phiên âm thành mẹ San tốt. Quán rộng, có sân khấu cũng đẹp để cho ca sĩ hát. Trên bàn có hoa để khách cuộn tiền vầu để bo cho ca sĩ, y như kiểu Sài gòn. Chỉ có hai anh em, ngồi uống bia ghếch chân cho máy lạnh thổi vầu chim cho mát. Giời nóng, chim nó cũng cần phải thở.



Tuyền những ca sĩ trứ danh không tên lên hát, dàn nhạc một oóc, một ghi ta thùng, một trống đập bằng tay chơi khá nhuyễn nghe thời cũng hay, truyền những bài cách mạng. Mình bảo gái đâu hả anh, hai anh em mình chim nhau à. Anh bảo em cứ uống đi, uống mạnh vào.



Hơi phê, anh bảo mày lên hát anh nghe bài, chúng nó đang gào khách lên giao lưu đấy. Mình cũng có máu văn nghệ, lại muốn thay đổi tý không khí nên phi lên ngay, chơi bản dát goai diu gâu ơ guây. Bản này mình đã chơi khá thành công hồi còn đi học, nay lại được chơi lại, cứ như gặp lại tình cũ, máu lửa, nồng nàn lắm.



Đang chờ nhạc để chuyển sang choách hai, chân đang đung đưa, mắt lim dim thì một giọng oanh vàng ghé sát tai, em hát chung với nhé. Chưa kịp trả lời thì nhạc vầu tiết tấu nhịp, giọng chim cò bướm bung tung ra hết cả. Khí hay! Thiên hạ vỗ tay rần rần, ( thôi, bạn réo đi bia rùi, mai bốt nốt)

Mình trở lại bàn nhậu, anh Hải khen mày hát hay nhở, anh thích. Mình sướng điên bảo là giờ già rồi, bia bọt, thuốc lá thuốc lào, gái mú nhiều nên giọng không còn chuẩn. Anh động viên ừ thì già và bựa như mày cũng có cái hay riêng của nó chứ. Mẹ nhà anh!



Anh lại bảo con bé hát cùng mày xinh đấy, nó ngồi đâu ra làm quen rồi xin số điện thoại đi, mày không dùng thì để anh, hoặc anh em dùng chung cũng được. Mình hiểu ngay ra cơ sự, bảo em ngại lắm, anh thích ra mà chim. Anh gắt, tao già thế này thì gái đé-o nào nó mê, mày làm mồi câu đi, cá mày ăn nếu thích, còn không để anh.



Phần vì nể anh, phần thì mình cũng thích tý chất tanh mới lạ nên cũng đảo mắt dò hàng. Em ngồi kia, cách chỗ mình với anh Hải 3 dãy bàn. Mình bê cốc bia tới, giở giọng tiểu thuyết thứ bảy, uống với nhau một ly nhé, cô nàng. Em cười tuơi như thịt heo mổ sớm, lịch sự đứng lên nâng ly, nói như Tây, em rất vui. Hai cốc bia đi đời trong nháy mắt, em thịnh tình, em giỏi uống bia hay em đang vui?



Anh ngồi lại chút nhé, em vẫn lịch sự như Tây. Đương nhiên rồi, trở về thời còn nước non mẹ gì nữa. Bàn em ngồi có đến 6 cái mặt, một nửa trong số đó là mặt đại diện cho giống đực. Em bảo chúng em là bạn bè cũ, lâu mới gặp nhau, nhằm tiết hè nóng rát đi uống bia, trước là để tâm tình, sau là cho mát mẻ.



Mình bắt tay từng người một, lịch sự và mất công vãi lìn rồi thì thầm nói em đủ nghe, rằng anh đang ngồi với bạn, rất vui nếu em sang ngồi đáp lễ một chút, coi như sự khởi đầu làm quen. Em vẫn lịch sự như Tây, rằng em rất vui. Địt mẹ, quán bia hôm nay chắc đé-o ai buồn!



Anh Hải lịch sự còn hơn Tây, đứng dậy chìa tay phải bắt tay em, tay trái không quên ép vào bụng trông duyên và tử tế. Em ngồi sát ngay cạnh anh, bỏ mình ngồi một mình nơi xó bàn chật chội. Và anh Hải bắt đầu làm duyên, anh khen em hát hay, giống người này người nọ rồi cũng tranh thủ khoe khéo rằng anh làm bên dầu khí, chức to, tiền nhiều, xe đẹp.



Em nghe như nuốt từng lời, mắt long lanh, bia nâng liên tục, chan chát. Rồi em hốt hoảng, các bạn em về hết rồi, ừ đúng là chúng nó đi đé-o đâu hết thật. Anh vui ra mặt, anh sẽ đưa em về, yên tâm. Em ngồi nhẫn nại, cam chịu, băn khoăn. Trông yêu ghê gớm.



Anh em về mỗi người một ngả, anh lịch sự mở cửa trước cho em lên. Và vẫn không quên nhắn với tin nhắn vào máy mình, đại khái cảm ơn thằng em, anh đi về nhà...nghỉ đây. Ừ thì thằng đàn ông đé-o nào chim gái mà chẳng có công thức, ví như anh vậy.



Nửa đêm, anh lại gọi bảo mày có thấy ví anh rơi ở đâu không nhể. Mình điên gắt, tôi biết đé-o. Anh thở dài. Rồi hét lên trong máy, địt mẹ, mày giết anh rồi.



Cá ngon hay dở đâu phải do người câu, phỏng ạ? Quan trọng là cách chế biến và ăn uống sao cho vừa ngon, vừa bổ, vừa lành. Đé-o ai lại như anh, anh Hải nhỉ???!!!

Xin chú Phọt Phẹt một bài tuyệt hay, cho Log nó bay! Cám ơn Nhé!