11 thg 12, 2012

CỨ NHƯ VẦY TA CÓ THỂ MẤT BIỂN ĐÔNG

Các bài liên quan:


Hồi Ký Trần Quang Cơ  (Goole)

 Tập đoàn bá quyền, bành trướng Trung Quốc ngày càng can thiệp sâu , phân hóa nội bộ Việt Nam. - Trần Quang Thành giới thiệu.


Tiến sĩ Nguyễn Hồng Thao - Ảnh hoangsa.org

Sau khi loạt bài Luật quốc tế và chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của TS Nguyễn Hồng Thao (ảnh)
được đăng tải, Thanh Niên đã nhận được nhiều thư của bạn đọc bày tỏ mong muốn tìm hiểu thêm.
Thanh Niên đã phỏng vấn TS Nguyễn Hồng Thao về sự ra đời của công trình trên cũng như những vấn đề ở biển Đông hiện nay dưới góc nhìn của một nhà nghiên cứu.

Ông đánh giá như thế nào về những diễn biến mới trên biển Đông trong hơn 10 năm qua kể từ khi công trình này hoàn thành?

Sau nhiều năm, mặc dù đã có rất nhiều thay đổi, rất nhiều phức tạp, nhưng dòng chảy chính chủ đạo trên biển Đông vẫn là kiềm chế, không làm phức tạp thêm tình hình, giữ gìn an ninh, ổn định trên biển vì lợi ích của mỗi nước, của cộng đồng khu vực và quốc tế.

Trong 10 năm qua, đã có rất nhiều tranh chấp biển trong khu vực được giải quyết, trong đó VN và Malaysia là hai quốc gia đi đầu trong khu vực về việc áp dụng UNCLOS 1982 để giải quyết các tranh chấp biển. VN đã giải quyết thành công các tranh chấp biển với Thái Lan, Malaysia, Indonesia ở biển Đông và với Trung Quốc (TQ) trong vịnh Bắc Bộ.

Tác phẩm của tôi được giải thưởng có lẽ cũng nhờ tính tổng hợp, phân tích sự kiện và dự báo xu hướng phát triển của nó. Nhiều nghiên cứu, kiến nghị trong tác phẩm như áp dụng nguyên tắc đường trung tuyến điều chỉnh trong vịnh Bắc Bộ, khả năng cần xây dựng một Bộ Quy tắc ứng xử ở biển Đông (COC) đã được kiểm nghiệm trên thực tế. Tất nhiên tác phẩm chỉ là một ý kiến nhỏ nhoi trong rất nhiều ý kiến cùng chung ý tưởng về COC. Chúng đã được đưa ra vào thời điểm mà nhiều người cho rằng rất ít khả năng thành hiện thực. Mọi người đều biết lúc đầu có nước đã không đồng ý thảo luận bất cứ cái gì về COC.

Mặc dù được cho là không có nhiều bằng chứng xác đáng về chủ quyền ở biển Đông nhưng TQ lại có nhiều luận án, công trình nghiên cứu liên quan đến vấn đề này được công bố ra quốc tế. Ông nhận định thế nào về thực tế này?

Đúng là nhìn về số lượng các tác phẩm, các bài viết trên các tạp chí nước ngoài, các luận án tiến sĩ, người TQ có nhiều hơn, song chất lượng các nghiên cứu công bố khoa học của các tác giả VN ngày càng cao, ngày càng được chú ý. Ví dụ như vấn đề về đường lưỡi bò, tại các hội thảo quốc tế, các học giả TQ thường không trả lời được chất vấn của các nhà khoa học quốc tế (không phải chỉ quốc tịch VN đâu). Các nhà khoa học quốc tế đồng tình với lập luận của VN. Khoa học cần có sự khách quan, trung thực chứ không cần vũ lực. Chẳng phải Galileo bị ép buộc bằng vũ lực, đe dọa nhưng cuối cùng vẫn nói: "Dù sao thì trái đất vẫn quay" đó sao.

Tuy nhiên, chúng ta cũng phải thấy rằng còn có rất nhiều việc phải làm, rất nhiều khó khăn phải vượt qua để nâng cao chất lượng các công trình nghiên cứu của VN công bố ra quốc tế. Chúng ta cần nghiên cứu vấn đề một cách tổng thể, bài bản, chứ không chỉ riêng khía cạnh lịch sử. Mọi giải pháp cuối cùng để giải quyết tranh chấp đều là giải pháp tổng thể pháp lý chính trị chứ không phải lịch sử hay quân sự, kinh tế đơn thuần. Vì vậy, bên cạnh việc giáo dục lịch sử, giáo dục về lòng yêu nước thì việc trang bị kiến thức luật quốc tế trong các trường ĐH, viện nghiên cứu là rất quan trọng.

Chúng ta cũng cần làm tốt công tác xây dựng cơ sở dữ liệu, phân loại, tạo điều kiện cho các nhà nghiên cứu được tiếp xúc tư liệu một cách dễ dàng, tạo môi trường học thuật trao đổi khoa học. Cần khuyến khích những nhà nghiên cứu trẻ mạnh dạn viết bài cho các tạp chí luật quốc tế và luật biển trên thế giới. Vừa qua, anh Nguyễn Đăng Thắng, một nghiên cứu sinh trẻ đang theo học tại ĐH Cambrigde (Vương quốc Anh) đã cùng tôi hoàn thành một bài viết về "đường lưỡi bò" đăng trên một trong những tạp chí hàng đầu về luật biển là Ocean Development & International Law trong quý 3/2011.

Còn về những động thái của TQ, đặc biệt trong chuỗi các hoạt động mà TQ đã thực hiện từ nhiều năm qua trong việc biến các khu vực không có tranh chấp thành có tranh chấp?

Các hoạt động của TQ ở biển Đông ngay từ những năm 1990 đã được các nhà nghiên cứu quốc tế đặt tên là "chiến thuật gặm nhấm". Tôi thì thích dùng hình tượng "chiến thuật sóng biển" để khái quát hóa các động thái gần đây của TQ ở biển Đông hơn. Trước mỗi cơn bão, sóng biển xô bờ với bước sóng ngày càng ngắn và cao độ ngày càng lớn hơn. Sóng xô vào rồi rút ra. Bạn nghĩ an toàn rồi, chịu được thì cơn sóng khác lại ập đến to hơn, cao hơn. Bạn vượt qua quen dần, không phòng bị cho đến khi cơn bão quật đến.

Năm 1992 khi VN có phản ứng vụ Crestone
, TQ đã tạm dừng. Tới 1995, TQ quay sang Philippines ở Đá Vành Khăn. 1996 là vụ đường cơ sở ở Hoàng Sa. 1998, TQ đưa ra lệnh cấm đánh bắt cá. Lo ngại dấy lên, các nước lên tiếng, TQ tạm thời dịu đi và ký DOC. Sau đó là Hiệp định khảo sát Trung - Phi (2004). Bị phản đối, họ lùi chấp nhận Thỏa thuận ba bên Trung - Phi - Việt (2005). Khi thỏa thuận này kết thúc 2008 thì 2009 TQ đưa đường lưỡi bò ra LHQ. Vừa qua là các vụ quấy nhiễu Philippines ở Bãi Cỏ Rong, cắt cáp tàu Bình Minh II và Viking 2 trên thềm lục địa VN. Khi bị phản đối dữ dội, Bản hướng dẫn thực thi DOC được ký nhưng sau đó lại là tàu sân bay và dàn khoan trên biển.

Mỗi lần TQ phô trương sức mạnh đều cố đạt một cái gì đó, tạo sự đã rồi và xoa dịu dư luận bằng một bước lùi nhẹ trước khi tiến một bước dài mới. Vì vậy, tình hình sẽ còn phức tạp nếu các nước ASEAN không đoàn kết, dư luận thế giới không đồng lòng ngăn chặn kịp thời các bước phiêu lưu đe dọa hòa bình ổn định ở biển Đông.

TQ từng đưa ra và hiện vẫn bảo lưu quan điểm gác tranh chấp cùng khai thác? Tuy nhiên quan điểm này dường như không được các bên liên quan đồng thuận. Xin ông phân tích, lý giải một vài vấn đề liên quan đến quan điểm này.

"Gác tranh chấp, cùng khai thác" được cho là sáng kiến của ông Đặng Tiểu Bình và lần đầu tiên được công khai năm 1991. Thực chất chủ trương đó là "Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác" nghĩa là chủ quyền trên biển Đông là thuộc TQ, hiện TQ chưa thu phục hết được thì tạm thời gác tranh chấp lại cùng nhau khai thác. Mô hình này cũng từng được áp dụng trong quan hệ Trung - Nhật ở biển Hoa Đông nhưng thất bại.

Một nhà nghiên cứu nước ngoài đã gọi chủ trương này là kiểu khai thác "vùng biển của TQ nằm trên thềm lục địa của nước khác", tức TQ chỉ chủ trương khai thác chung trên các vùng biển và thềm lục địa ven bờ thuộc chủ quyền của nước khác như Tư Chính, Bãi Cỏ Rong. Hoàng Sa cũng là khu vực tranh chấp nhưng TQ không bao giờ bàn tới "gác tranh chấp cùng khai thác" ở đây. Ngư dân VN vẫn bị bắt giữ xua đuổi ở ngay chính vùng biển Hoàng Sa thuộc chủ quyền của VN.

"Gác tranh chấp, cùng khai thác" nhằm vào các khu vực gần bờ nước khác, lân cận với đường lưỡi bò là một cách để hiện thực hóa con đường này nếu chủ trương trên được chấp nhận. Điều đó lý giải vì sao các nước không thể chấp nhận. Hợp tác cùng phát triển là một giải pháp tạm thời có thể áp dụng ở những khu vực thực sự có tranh chấp, có phạm vi và cơ chế hợp tác rõ ràng, không ảnh hưởng tới vấn đề chủ quyền. Hợp tác cùng phát triển không phải là "gác tranh chấp, cùng khai thác".

Trong công trình nghiên cứu của mình, ông cũng đã nêu ra một số giải pháp cho vấn đề biển Đông. Đâu là yếu tố thuận lợi và thách thức cho việc biến các giải pháp này thành hiện thực?

Theo luật quốc tế, các bên có nhiều giải pháp giải quyết tranh chấp như đàm phán, trung gian, hòa giải, hợp tác cùng phát triển, tòa án quốc tế hay tòa án luật biển quốc tế hoặc bất kỳ một biện pháp nào khác mà các bên thỏa thuận. Cái chính là thiện chí của các bên tranh chấp. Muốn có thiện chí phải xây dựng được lòng tin.
Lập trường của VN được nêu từ năm 1995 là giữ nguyên trạng, không làm gì phức tạp thêm tình hình, đàm phán song phương với những vấn đề song phương, đàm phán đa phương với những tranh chấp liên quan đến nhiều bên, xây dựng COC như biện pháp xây dựng lòng tin giữa các bên tranh chấp, tạo điều kiện thuận lợi cho đàm phán. Lập trường này được rất nhiều nước và tổ chức quốc tế ủng hộ. Đó là những yếu tố thuận lợi để biến các giải pháp này thành hiện thực.

Bên cạnh đó có những thách thức như sự cạnh tranh Mỹ - Trung, đường lưỡi bò, chủ nghĩa dân tộc, cơ chế kiểm soát và kiềm chế xung đột còn lỏng lẻo, chưa có một văn bản pháp lý mang tính ràng buộc cao, khả năng sử dụng và đe dọa sử dụng vũ lực làm cho các giải pháp chưa thể có hiệu quả, đòi hỏi các bên phải nỗ lực hơn nữa.

Xin cảm ơn tiến sĩ!

Tác phẩm Việt Nam và các tranh chấp biển trong biển Đông mà Thanh Niên lược đăng thời gian qua được khởi đầu từ luận án tiến sĩ luật quốc tế "VN đối mặt với việc mở rộng biển trong biển Đông" được nhà nghiên cứu Nguyễn Hồng Thao bảo vệ năm 1996 tại trường ĐH Paris I Panthéon-Sorbonne.

TS Nguyễn Hồng Thao nguyên là chiến sĩ hải quân, phục vụ trong Lữ đoàn 125 mà tiền thân là đoàn tàu không số trên biển Đông.
"Những chuyến đi biển gắn bó với Trường Sa trong những năm tháng khó khăn, sự hy sinh của đồng đội, những tấm gương quả cảm của những anh em cùng đơn vị như thuyền trưởng Vũ Huy Lễ, người đã lái tàu 501 thuộc Lữ đoàn 125 lao lên đá ngầm Gaven hy sinh tàu để bảo vệ đảo, bảo vệ đồng đội, những tình cảm mà Đô đốc Giáp Văn Cương không ngại tuổi già cùng chúng tôi ra đảo, sâu sát từng chiến sĩ và đồng bào, đồng chí đã dành cho chúng tôi, những người lính bảo vệ và vận tải tiếp tế cho Trường Sa... là nguồn động lực lớn để tôi hoàn thành luận văn này với hơn 1.000 trang", TS Nguyễn Hồng Thao tâm sự.

BBC: Trung Quốc kêu gọi niềm tin ở Biển Đông giữa lúc Việt Nam giải tán biểu tình:


Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi nói Bắc Kinh hy vọng các bên có tranh chấp ở Biển Ðông coi hòa bình và ổn định khu vực là một ưu tiên hàng đầu

Bắc Kinh kêu gọi các bên liên quan ở Biển Ðông nỗ lực thêm nữa để tăng cường lòng tin và sự hợp tác.

Tại một buổi họp báo thường kỳ, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi nói rằng Bắc Kinh hy vọng các bên có tranh chấp ở Biển Ðông coi hòa bình và ổn định khu vực là một ưu tiên hàng đầu.

Ông Hồng cũng kêu gọi các nước có tranh chấp ở Biển Ðông nỗ lực hơn nữa nhằm tăng cường lòng tin và hợp tác song phương.

Phát biểu của ông Hồng được đưa ra sau khi một cuộc họp giữa 4 quốc gia Đông Nam Á tuyên bố chủ quyền ở Biển Ðông, được Philippines đề xuất tổ chức ở Manila trong tháng này, đã bị hoãn.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói cũng biết về thông tin trên, và cho biết quan điểm rõ ràng và kiên định của Bắc Kinh là các vụ tranh chấp lãnh thổ ở Biển Ðông nên được giải quyết thông qua tham vấn và đối thoại song phương.

Ông Hồng kêu gọi lòng tin giữa các nước tranh chấp lãnh hải ở Biển Ðông sau khi Việt Nam giải tán người biểu tình chống Trung Quốc và bắt giữ hơn 20 người hôm 9/12.

Dù báo chí Việt Nam không đưa tin về cuộc biểu tình này, truyền thông xã hội ở trong nước tràn ngập các thông tin về những cuộc xuống đường ở Hà Nội và TPHCM.
Mục đích là đi biểu tình chống các hành vi gây hấn và các chính sách đối ngoại hung hãn của Trung Quốc trên Biển Ðông
Một đoạn thu âm dài 30 phút được cho là giữa một nhân viên công quyền và phóng viên Đoan Trang, người bị bắt giữ trong cuộc biểu tình vừa qua, đã được phổ biến trên mạng Internet.

Trong cuộc đối đáp này, người công an nói rằng ông không muốn ‘làm những việc này đâu, nhưng mà lãnh đạo phân công thì phải đi làm’.

Phóng viên Đoan Trang nói cô biểu tình ‘chống bá quyền Trung Quốc, chứ còn nhân dân (Trung Quốc) thì không ai chống làm gì’.

Cô Đoan Trang nói: ‘Mục đích là đi biểu tình chống các hành vi gây hấn và các chính sách đối ngoại hung hãn của Trung Quốc trên Biển Ðông’.

Trong cuộc tuần hành vừa qua, những người biểu tình đã mang biểu ngữ và hô to nhiều khẩu hiệu như: “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” hay “Trung Quốc hãy ngưng sát hại các ngư dân vô tội.”


Cơ quan ngôn luận của Thành ủy Hà Nội tối 9/12 đăng tin tựa đề "Giải tán vụ việc tập trung đông người, tuần hành trái pháp luật, gây mất trật tự công cộng tại Hà Nội".
·                                 Truyền thông VN im lặng về biểu tình
·                                 Hình ảnh biểu tình sáng 9/12 tại Hà Nội
·                                 Biểu tình phản đối Trung Quốc ở Việt Nam
Bàn tin không hề nhắc tới hai chữ biểu tình, nhưng cho biết: "Khoảng 9h00 ngày 9/12, một số công dân đã tập trung tại khu vực vỉa hè đường Tràng Tiền, trước Nhà Hát lớn TP (quận Hoàn Kiếm), căng băng rôn, hô khẩu hiệu, gây mất an ninh trật tự".
Hà Nội Mới nói đây là hành vi vi phạm Nghị định 38/2005/NĐ-CP và Thông báo của UBND TP về việc về việc bảo đảm an ninh trật tự trên địa bàn thành phố Hà Nội.
"Mặc dù các lực lượng chức năng đã tổ chức tuyên truyền, vận động nhưng số công dân trên không chấp hành mà tiếp tục tuần hành trên một số tuyến phố Tràng Tiền, Hàng Khay, Tràng Thi, cố tình gây mất an ninh trật tự."
Tờ báo cũng nói đã có việc cưỡng chế, đưa một số công dân về Trung tâm lưu trú Lộc Hà "để phân loại, xử lý theo quy định của pháp luật".
Tối cùng ngày, trong chương trình thời sự 18:30, Truyền hình Hà Nội có tin không hình về "một nhóm người tụ tập trái phép trước Nhà Hát lớn gây mất trật tự công cộng".
Báo An ninh Thủ đô, của Công an TP Hà Nội, thì chạy bản tin giống hoàn toàn tin của báo Hà Nội Mới.

Phê phán biểu tình

Trong khi đó, báo chí phát hành toàn quốc không đả động gì tới hoạt động thu hút sự tham gia của hàng trăm người ở cả Hà Nội và TP HCM.
Các cơ quan truyền thông của Thủ đô dường như luôn đi đầu trong việc công kích những người biểu tình.
Trong đợt tuần hành chống Trung Quốc mùa hè năm ngoái, Hà Nội Mới và Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội đã có nhiều tin bài chỉ trích điều mà họ gọi là "quấy rối an ninh trật tự" trên địa bàn thành phố.
Những người biểu tình bị phân loại thành "một số người nhẹ dạ, cả tin, không biết mình đang bị lợi dụng", còn một số khác thì "có mưu đồ "phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, chống phá Đảng và Nhà nước ta, làm suy yếu để đi đến lật đổ chế độ".

'Trắng trợn, ngang tàng'

Ông Huỳnh Tấn Mẫm cũng giải thích ông tham gia kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc do rất bức xúc trước âm mưu "thâm độc và lâu dài" muốn chiếm biển Đông, và việc nhà nước Trung Quốc làm người dân "hiểu lầm" rằng, Hoàng Sa Trường Sa là của người Trung Quốc.
Ông nói: "Trung Quốc trước đây từng là bạn của Việt Nam, từng cứu trợ Việt Nam, thế mà bây giờ quay lưng lại, muốn đi chiếm Biển Đông.
"Nếu như mà Đảng và Nhà nước tuyên bố chống thì đó cũng chỉ là Đảng và Nhà nước thôi, còn nhân dân phải được quyền nói lên tiếng nói của người ta chứ."

Ông Huỳnh Tấn Mẫm tham gia biểu tình hôm 9/12

Ông Huỳnh Tấn Mẫm, một trong những người tham gia biểu tình ở tp Hồ Chí Minh hôm 9/12

"Chúng tôi cho đây là hành động trắng trợn, ngang tàng, bất chấp dư luận trong nước và thế giới.
"Vậy thì tại sao nhà cầm quyền Việt Nam không cho biểu tình mà lại coi chuyện đó là của Đảng và Nhà nước, mà không phải là chuyện của dân?
"Theo ý kiến một số người nói biểu tình là vô bổ, không có ích lợi gì cả, nhưng nói thế là không đúng, vì nếu như mà Đảng và Nhà nước tuyên bố chống thì đó cũng chỉ là Đảng và Nhà nước thôi, còn nhân dân phải được quyền nói lên tiếng nói của người ta chứ.
"Và tiếng nói đó là góp phần ủng hộ cho đấu tranh của dân tộc, thì không có lý do gì ngăn cản cả."

Xưa và nay

Ông Huỳnh Tấn Mẫm cho biết, phong trào đấu tranh ở Sài Gòn trước đây thì ngoài sự ủng hộ của khoảng 200.000 sinh viên còn được đông đảo các thành phần khác tham gia, nhất là thành phần lao động buôn bán.
Ông nói cuộc đấu tranh đã trở thành "mặt trận rất rộng lớn".
Bình luận về biểu tình ngày 9/12 mà ông tham gia, cựu lãnh đạo sinh viên nói:
"Cuộc biểu tình lần này một phần là do các chốt chặn, barrier của cảnh sát nên nhân dân người ta đến cũng giới hạn, không đông, nghe chừng khoảng 500 người.
"Còn những cuộc biểu tình lần trước thì đông lắm. Nhưng gần đây chính quyền cũng có những biện pháp khá mạnh hơn nên quần chúng cũng e dè trong chuyện tham gia đấu tranh.
"Tôi đi được là vì tôi thức sớm lắm, tôi đi từ sớm lắm, chứ còn những người khác thì từ 6, 7 giờ sáng đã có hàng chục công an đứng trước nhà thì làm sao người ta đi biểu tình được."

'Chưa được biểu tình'

Khi được hỏi về việc có thể người dân tham gia biểu tình ít hơn vì lo cho bản thân mình hơn, ông Mẫm trả lời:
"Cũng có cái đó, cũng đúng.
"Bởi vì bản thân người ta cũng có nhiều cái bức xúc nhưng người ta cũng chưa thấy là cái bức xúc trước mắt.
"Bởi vì chẳng hạn như Biển Đông, nó ngoài biển, người ta chưa thấy được cuộc chiến nó vào trong đất liền."
Ông Mẫm nói trong lần tiếp xúc với chính quyền mới đây, ông được nghe giải thích rằng "cuộc biểu tình nào cũng có xô xát, mà xô xát thì dễ có sự lợi dụng để mà chuyển hướng sang tình hình khác, đó là điều tệ hại [nên chính quyền] không đồng ý.

Ông Mẫm đã tới được nơi biểu tình hôm 9/12 vì đi rất sớm
"Thứ hai [chính quyền nói] là biểu tình trong Hiến pháp thì có, nhưng luật biểu tình thì chưa có.
"Tất nhiên là chúng tôi hỏi lại là tại sao mấy chục năm rồi mà chưa có luật biểu tình? Và nếu sợ bị lợi dụng thì chúng tôi chịu trách nhiệm cho các cuộc biểu tình đó, các ông nghĩ sao?"
"Thì cuối cùng cũng chỉ được nghe một câu là bây giờ chưa được phép biểu tình.
"Cái đó vẫn chưa có thuyết phục được, nên cuộc biểu tình sáng nay do chúng tôi tổ chức là ngoài phép của Ủy ban Nhân dân thành phố.
"Thì cuộc biểu tình đó cũng bị ngăn chặn, nhưng ngăn chặn sáng nay cũng không căng thẳng như những lần trước," ông Mẫm nói.
Mặc dù vậy Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam và thành viên ban tư vấn cho hai Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải, đã có Bấmtuyên bố mạnh mẽ phản đối điều mà ông gọi là "hành động trấn áp thô bạo của Công An và Chính quyền phường Tân Phong, Quận 7, TPHCM".
Công an đã buộc ông phải về trụ sở chính quyền và nhốt ông lại trong phòng trước khi áp giải ông về nhà.
Một số người biểu tình có vẻ cho rằng chính quyền đuối lý và lấy vũ lực để cân bằng lại khi ngăn cản người dân biểu tình.

Trung Quốc vừa đưa ra yêu cầu phía Việt Nam đảm bảo an toàn cho người dân Trung Quốc và tôn trọng luật trên biển Đông trong cuộc họp báo ngày 10/12 tại Bắc Kinh.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Hồng Lỗi nói, "Trung Quốc có chủ quyền không tranh cãi đối với vùng đảo và vùng lãnh hải trên biển Đông. Không nên cổ động, khuyến khích bất kỳ hành động nào có thể làm gia tăng và phức tạp hóa tranh chấp."
Hai cuộc biểu tình ngày 9/12 ở Hà Nội và TP. HCM có sự tham gia của hàng trăm người, cho dù bị giải tán một cách nhanh chóng.

 

Tướng Lê Văn Cương: Việt Nam đã 5 lần bị 'bán đứng'


Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược - Bộ Công an vạch rõ Việt Nam đã 5 lần bị 'bán đứng'. Do bản tính bành trướng quá dữ dội và sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, Trung Quốc không có đồng minh.

Tháng 6 vừa rồi, Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển. Trên hành tinh này, thử hỏi Trung Quốc xem có quốc gia ven biển nào không có Luật Biển không? Trung Quốc không có Luật Biển thì họ có bảy đạo luật khác để chi phối, bảo vệ chủ quyền trên biển: Luật Hàng hải, Luật Đường cơ sở, Luật Hải dương... Giờ Việt Nam làm Luật Biển cũng giống như nhà có vườn, người ta phải rào chứ” - Thiếu tướng Lê Văn Cương nói.
Hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh
.Phóng viên:Trong thời gian căng thẳng vừa qua, báo chí Trung Quốc đã đưa những thông tin rất sai lệch về Việt Nam. Dường như họ đang cố dùng bộ máy truyền thông do nhà nước kiểm soát để kích động dân chúng của họ?
+ Thiếu tướngLê Văn Cương: Một số nhà báo, học giả Trung Quốc viết trên tờ Hoàn Cầu - một ấn phẩm của nhật báo Nhân Dân - kêu gọi phát động chiến tranh, chỉ có đánh Việt Nam mới giải quyết được vấn đề biển Đông, rằng trên thế giới này duy nhất Việt Nam là nước đi xâm lược, là hung hăng nhất, hiếu chiến nhất. Họ vẽ ra một hình ảnh đất nước Việt Nam như một tội đồ, để lừa dối nhân dân họ, lừa dối quân đội họ và lừa dối cả thế giới.

Trong gần 3 triệu quân nhân, sĩ quan, binh lính Trung Quốc, tôi tin tưởng tuyệt đại đa số không muốn gây hấn. Họ cũng muốn giao hảo. Ngay cả 1,3 tỉ người dân Trung Quốc cũng là người tốt, nhân hậu lắm, họ muốn bang giao, còn chuyện gây chiến họ không được gì cả. Họ là những con bài bị thí, bị lừa dối. Ngay cả hơn 20 ủy viên Bộ Chính trị, mấy trăm ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc không phải ai cũng muốn gây chiến, chỉ là số nhỏ thôi.

Trong cuộc chiến 1979 với Việt Nam cũng vậy, truyền thông Trung Quốc có hàng ngàn bài báo xuyên tạc, nhồi nhét vào đầu người Trung Quốc rằng đó là chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược. Đến giờ phút này, số người hiểu thực chất bản chất cuộc chiến chỉ có 1%.
Hôm 17-8 vừa rồi, khi nói chuyện với các nguyên thủ các quốc gia châu Phi tại Bắc Kinh, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có nói rằng: Chúng ta kiên quyết phản đối nước giàu lấn lướt nước nghèo, kiên quyết phản đối nước lớn đàn áp nước nhỏ. Nói hay như thế nhưng làm thì ngược lại.
. Cũng đã từng có nhiều người nói về việc hệ thống truyền thông Trung Quốc đưa thông tin sai lệch, “làm hỏng dân”...
+ Chuyện lừa dối của họ là truyền thống, từ thời Đông Chu liệt quốc đến giờ. Họ biến con người thành những con cừu, chỉ thực hiện mệnh lệnh của cấp trên. Đến giờ phút này, truyền thông Trung Quốc là hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh, chỉ phục vụ ý đồ chính trị của giới chóp bu. Về khoản này, Mỹ thua Trung Quốc.
Hồi năm 1979, Trung Quốc xâm lược ban ngày ban mặt chứ có phải buổi tối đâu. Nhưng cứ đến kỷ niệm năm chẵn, báo chí Trung Quốc tung ra trung bình khoảng 700-800 bài báo kéo tít gần như nhau: Chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược; cuộc phản công chiến lược thắng lợi...
Sẵn sàng dùng thủ đoạn tàn bạo
. Chúng ta vẫn thường nhắc đến chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc. Ông đánh giá như thế nào về độ phổ biến của chủ nghĩa bành trướng trên thế giới?
+ Về mặt khoa học, phàm các dân tộc lớn, nước lớn, đều có nhân tố bành trướng chứ không phải chỉ có Trung Quốc. Mỹ, Nga, Đức, Nhật, Ấn Độ đều như vậy. Đó là đặc điểm có tính phổ biến, như là người giàu, lớn, khỏe thì hay xem thường kẻ nghèo hèn. Một con người cũng thế, một cộng đồng cũng thế mà một dân tộc cũng thế.
Cho nên diễn biến hòa bình không phải chỉ có Mỹ. Tất nhiên gốc tích của diễn biến hòa bình thời hiện đại là từ Mỹ nhưng những thủ đoạn tác động vào các nước khác để đảm bảo có một chính quyền ở đó theo ý mình thì Trung Quốc là cha đẻ, là bậc thầy của thế giới. Cách đây 2.600 năm, chính ông Quản Trọng, người nước Tề thời Xuân Thu, là người đẻ ra diễn biến hòa bình với các thủ đoạn chia rẽ nội bộ, lũng đoạn kinh tế, khoét sâu mâu thuẫn, đưa thông tin vu khống để vua bạc đãi người trung thực, xung quanh nhà vua chỉ còn những loại nịnh thần, ngu dốt thôi. Từ đó đất nước họ suy yếu, ông ta thâu tóm năm nước xung quanh chỉ trong vài năm. Người Mỹ chỉ học mót người Trung Quốc về khoản này.
.Vậy chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc có gì khác biệt dẫn đến việc họ bị thế giới ghét bỏ như ông vừa đề cập?
+ Trung Quốc có hai điểm đặc biệt. Một là máu bành trướng của họ dữ dội, quyết liệt hơn các nước khác.
Hai là về mặt thủ đoạn, họ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bất kể tính chất. Người Mỹ, Nhật, EU không bao giờ làm cái trò cho người sang xui nông dân Việt Nam trộn bùn vào chè, đưa về Trung Quốc quay lên truyền hình, chụp ảnh cho cả thế giới xem; họ cũng không bao giờ mua móng trâu, mua rễ quế, mua đỉa, tuồn hàng chất lượng kém, có chất độc sang Việt Nam. Cho nên cả thế giới chăm chăm cảnh giác Trung Quốc. Họ là một cường quốc không có đồng minh.
Khi nào Trung Quốc dùng vũ lực?
.Nghiên cứu các cuộc xung đột vũ trang của Trung Quốc từ năm 1949 đến nay, ông đánh giá thế nào về những yếu tố dẫn các nhà lãnh đạo Trung Quốc đến việc giải quyết các vấn đề quan hệ quốc tế bằng vũ lực?
+ Nó là hợp lưu cộng hưởng của hai dòng: Dòng bành trướng và dòng phục vụ cho lợi ích trước mắt. Cuộc chiến tranh năm 1969 với Liên Xô chính là vật tế thần để họ chứng tỏ với Mỹ rằng tôi không liên kết với Liên Xô. Đến tháng 2-1979, họ biến Việt Nam thành vật tế thần, một lần nữa chứng minh cho Mỹ thấy họ không đồng minh gì với Việt Nam cả. Trước khi đánh Việt Nam, Đặng Tiểu Bình còn đến Washington, đội mũ cao bồi, nói với Tổng thống Mỹ Carter rằng: “Chúng tôi là NATO phương Đông”. Việt Nam thành vật tế thần để Trung Quốc mua bán với Mỹ.
Suốt từ năm 1979 đến năm 1991, Trung Quốc câu kết với Mỹ và phản động quốc tế bóp nghẹt Việt Nam, bao vây cấm vận Việt Nam. Lịch sử Việt Nam lùi mất 30 năm. Đó là một thời kỳ đen tối của lịch sử Việt Nam, khi tất cả mọi lối ra thế giới đều bị Trung Quốc và Mỹ bịt hết.
Bành trướng là chiến lược lâu dài của họ nhưng khi cần sử dụng vũ lực để giải quyết lợi ích trước mắt và phù hợp với chiến lược đó, họ sẵn sàng.

5 lần 'bán đứng' Việt Nam
.Chuyện nước lớn, với tư tưởng bành trướng, thỏa thuận với nhau trên lưng nước nhỏ, đã từng xảy ra nhiều trên thế giới. Trong quan hệ giữa Việt Nam, Trung Quốc và các nước khác thì sao, thưa ông?
+ Tôi cho là Việt Nam từng năm lần bị bán đứng.
Lần thứ nhất tại Hội nghị Genève năm 1954. Trung Quốc đã có sự mặc cả với Mỹ, Pháp chứ đúng ra ranh giới hai miền không phải vĩ tuyến 17 mà có thể là 13, nếu không thì là 15. Nhưng để lấy lòng Mỹ và phương Tây, Trung Quốc đã nhân nhượng Mỹ và Pháp kéo lên vĩ tuyến 17. Sau này chính Pháp nói với ta điều ấy.
Lần thứ hai khi Việt Nam gần thắng Mỹ năm 1972, Henry Kissinger đã ký tắt với ông Lê Đức Thọ, hai bên báo cáo cấp cao để chuẩn bị ký Hiệp định Paris. Nhưng sau đó Mao Trạch Đông mời Tổng thống Mỹ Nixon sang ký Thông cáo chung Thượng Hải. Ngày 1-3-1972, Kissinger về Tokyo họp báo, nói một câu nổi tiếng: Bây giờ chúng tôi chỉ còn nhìn về Mạc Tư Khoa để nghiền nát Hà Nội! Sau khi ký xong, những việc tày trời trước đây các tổng thống Mỹ khác không làm được thì Nixon làm được, đó là phong tỏa cảng Hải Phòng, con đường biển duy nhất Việt Nam ra thế giới, cho máy bay đánh sát biên giới Trung Quốc, rồi sau đó là 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không. Thiệt hại về người và tài sản trong cuộc không chiến của Mỹ ở miền Bắc từ 1-3-1972 đến khi ký Hiệp định Paris bằng cả sáu năm trước cộng lại. Ở miền Nam, ta cũng phải đổ xương máu nữa. Nên thông cáo Thượng Hải thực chất đã được viết bằng máu của người Việt Nam.
Lần thứ ba, họ đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Không có sự đồng ý của Mỹ thì Trung Quốc không bao giờ dám đánh.
Lần thứ tư, chính Trung Quốc là kẻ chủ mưu gây nên vụ thảm sát hơn 2 triệu người Campuchia. Trung Quốc cung cấp từ A đến Z, lương thực thực phẩm, vũ khí, đạn dược, thuốc men cho Khmer Đỏ. Chiến tranh biên giới Tây Nam 1976-1978 là Trung Quốc mượn Khmer Đỏ để đánh Việt Nam. Sau đấy, khi ta giải phóng Campuchia, Trung Quốc là kẻ lu loa trên thế giới rằng Việt Nam có âm mưu lập “Liên bang Đông Dương”. Kẻ gây ra họa diệt chủng lại vu cáo cho những người cứu người Campuchia khỏi họa diệt chủng.
Lần thứ năm là chiến tranh biên giới năm 1979. Năm lần họ buôn bán trên lưng mình.
Tất cả những chuyện tranh chấp của Trung Quốc với nước khác, từ xưa đến nay, không có cuộc tranh chấp nào mà Trung Quốc có lý cả. Cuộc chiến năm 1962 với Ấn Độ, họ chiếm của Ấn Độ mấy chục ngàn cây số vuông, không có lý nào cả.
Quan hệ với Nhật Bản, Philippines cũng vậy, không có lý nào. Tôi thống kê có 15 cuốn sách, 20 bản đồ cổ khẳng định cực nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam thôi.
Theo Pháp luật TPHCM
Theo tôi:

TÀU DÙNG CHIẾN THUẬT BIỂN TÀU, BIỂN NGƯỜI VÂY, CHIẾM QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA?


Chiều 1-8, hãng thông tấn của Trung Quốc là Tân Hoa Xã chính thức dẫn lời giới chức hàng hải tỉnh Hải Nam thông báo rằng, gần 9.000 tàu cá đã "sẵn sàng" xuôi xuống Biển Đông vì lệnh cấm đánh bắt cá theo mùa đã chấm dứt cùng ngày - Ngày 01/08/2012 | 17:04:00 - Vietnam+
Bạn tôi vốn là dân chài rồi thành lính hải quân của ta đưa ra cách mà Tàu sẽ chiến quần đảo Trường Sa là: CHIẾN THUẬT BIỂN TÀU: ...? và Chiến thuật biển người

Giả dụ Ta giữ 30 đảo của quần đảo Trường Sa.
Tàu: dùng gần 9.000 tàu cá đã "sẵn sàng" xuôi xuống Biển Đông vì lệnh cấm đánh bắt cá theo mùa đã chấm dứt cùng ngày - Ngày 01/08/2012 | 17:04:00- Vietnam+, giả đánh cá ở quần đảo Trường Sa áp sát neo đậu xung quanh 30 đảo của Ta thì 9000 tàu: 30 đảo = 300 tàu neo sát vây 1 đảo của Ta - BIỂN TÀU, không có bất cứ hành động vũ lực nào.
Ta: xử lý việc trên.
Xua đuổi.
Tàu: công bố đây là vùng biển Nam Sa của Tàu, nên có chủ quyền, với biển thuyền 300 tàu x 30 người/ 1tàu = 9000 người/ 1 đảo - là biển người. (Chiến thuật biển người: một chiến thuật quân sự mà bên dùng số lượng áp đảo về người tấn công ào ạt đánh giáp lá cà, chấp nhận thương vong ban đầu, nhưng khiến đối phương sợ hãi mà bại, vì súng bắn đỏ nòng nhưng không thể giết hết được quân của đối phương.)
Ta:  không thể xua được.
Tàu: dùng dân ngư tay không tiến lên đảo.
Ta: dùng bộ đội ngăn không cho họ lên đảo.
Tàu: dùng 900 người/ 1 đảo - là biển người 
Ta: bộ đội ta không thể ngăn họ lên đảo.
Tàu: dân ngư tay không tràn đầy đảo.
Ta: dùng hỏa lực họ tay không vẫn tràn đầy đảo (nếu đảo nhỏ mỗi người chỉ đứng một chân).
Tàu loa: Ta bắn người Tàu trên đảo của Tàu và “cực lực lên án Ta dùng vũ lực giết hại ngư dân Tàu trên vùng biển Nam Sa của Tàu”
Họ có thể chết… người không sao,  họ đã chiếm quần đảo Trường Sa của ta không cần súng...
Lại như quần đảo Hoàng Sa, như ngư dân ta bị bắt, bị đánh… ta lại: cực lực lên án hành động của Tàu trên biển Đông của Ta.
Nếu như kịch của bạn tôi thì quần đảo Trường Sa của Ta lại như quần đảo Hoàng Sa của Ta năm nào, nhưng Tàu không cần tàu to súng lớn như năm 1974.
Ông bạn tôi phán như đùa, ôi cái nỗi lo của bác nông dân về quần đảo Trường Sa.
 Liệu có ai nghĩ vậy?

Không hiểu các Viện, các tinh hoa của Ta có nghĩ: Tàu chiếm Trường Sa, hay họ nghĩ như Tự Đức và tinh hoa cuối thế kỷ XIX về quân Pháp. 

Chuyện đùa hay họ đang: 9000 tàu cá Trung Quốc trưa 1/8 đổ ra biển Đông đánh bắt trái phép. - Thứ tư 01/08/2012 09:18 - (GDVN).
Lượm vài ý của mấy bác nhà nông, mấy ông giãy chết BBC… thì:

CỨ NHƯ VẦY TẦU KHÔNG CẦN CHIẾN TA CÓ THỂ MẤT BIỂN ĐÔNG







9 thg 12, 2012

THÁI HOÀNG THÁI HẬU VŨ THỊ NGỌC TOÀNTRIỀU MẠC – BẬC MẪU NGHI THIÊN HẠ






                                                                                          Nhà sử học,  Ngô Đăng Lợi

Ban thờ Thái tổ Mạc Đăng Dung và Thái hoàng Thái hậu Vũ Thị Ngọc Toàn ở chùa Trà Phương - Kiến Thụy - HP

Tất cả các bộ chính sử nước ta soạn thời phong kiến đều không ghi chép gì về Thái Hoàng Thái Hậu Vũ Thị Ngọc Toàn,chính cung Hoàng hậu của Thái Tổ Cao Hoàng đế Mạc Đăng Dung. Nhưng nhiều văn bia, tượng hậu phật cùng truyền thuyết dân gian lưu hành sâu rộng, nhất là huyện Nghi Dương ( Kiến Thụy nay) trung tâm Dương Kinh triều Mạc. Theo các nguồn sử liệu trên, bà người làng Trà Hương ( tên Nôm làng Chè) huyện Nghi Dương, phủ Kinh Môn, xứ Hải Dương. Đến đời Nguyễn Minh Mạng ( 1820-1841) mới đổi là làng Trà Phương vì kiêng tên Quốc húy. Làng Chè là một làng cổ, ít nhất có từ thời hậu Lý ( 1010-1225) vì câu đối trước cửa chùa Thiên Phúc làng này hiện còn đôi cấu đối chữ Hán:


“Lý triều khai sáng danh lam cựu



Mạc đại trùng hưng cảnh sắc tân”

Làng nổi tiếng là chốn địa linh nhân kiệt, thường sản sinh những bậc anh thư đức hạnh sắc tài trọn vẹn. Phương dao có câu:


Cổ Trai đế vương, Trà Hương công chúa

Thời xưa có nhiều vị Hoàng hậu, cung phi, mệnh phụ phu nhân; thời Pháp thuộc có người lấy hoàng thân Lào, có người lấy giám đốc Đài Thiên Văn Phù Liễn, chủ báo tin tức Hải Phòng được chồng nể phục tranh thủ chồng tham gia tu bổ lớn chùa Làng, bia ghi công hai ông bà hiện còn. Câu phương dao trên gắn với hình thế đất làng. Nếu đứng trên đỉnh núi Chè nhìn xuống cánh đồng làng thấy tạo hình chiếc gương, chiếc lược và con dao cau, tượng trưng đồ nữ trang và tài khéo léo của phụ nữ. Hiện nay, mương máng thủy lợi, nhà dân đan xen trên cánh đồng, nhưng dáng hình cũ vẫn còn dấu tích.
Làng Chè có nghề nông, nghề trồng dâu nuôi tằm dệt lụa, buôn bán nên thuộc loại  làng mở vì phải đi mua thêm nhiều dâu ở nhiều vùng; còn tơ sống cũng phải mua thêm; lụa dệt ra phải đem bán khắp nơi, kể cả cho lái buôn ngoại quốc thường cặp bến ở xã An Thái, An Thọ, huyện An Lão không xa làng Chè.
Tộc phả cổ họ Vũ làng Chè không còn, nhưng di ngôn của tiên tổ thì họ này là một vọng tộc huyện Nghi Dương, có quan hệ huyết  thống với họ Vũ làng Trung Hành, huyện An Dương, di duệ của Khởi tổ ở làng Chằm, Vạc tức Mộ Trạch, Hoạch Trạch huyện Bình Giang xứ Đông. Làng có đến 36 vị hậu tiến sĩ Hán học đứng đầu cả xứ và cũng là mấy làng nổi tiếng học hành, đậu đạt của cả nước. Theo gia phả họ Mạc làng Cổ Trai, cô gái làng Chè lấy anh dân chài họ Mạc khi còn hàn vi. Cha mẹ Mạc Đăng Dung phải mở quán bán nước ở bến đò Cổ; còn  Mạc Đăng Dung làm nghề đánh cá. Gia đình không có ruộng đất, định  cư ở phường Thâm Võng, tức phường Lưới, chuyên xe gai đan lưới phơi chài. Dân vạn chài Bắc bộ thuộc loại không có tấc đất cắm dùi – vô lập chùy chi địa – phải mua đất trong đê của xã sở tại để làm mộ địa và miếu thờ. Từ khi về nhà chồng, cô gái làng Chè tần tảo buôn bán giúp chồng ăn học phát huy sở trường giỏi võ, giỏi vật; lại mời thầy dậy binh thư, binh pháp. Nhờ truyền thống thông minh hiếu học của tổ tiên, lại có chí quyết lập công danh khôi phục danh tiếng dòng họ, đền đáp công lao người vợ đảm nên 20 tuổi Mạc Đăng Dung đã đậu Tạo sĩ, tức Trạng nguyên võ. Vua Lê Uy Mục ( 1505-1509) mến tài đức cử làm đội trưởng một đội quân túc vệ, phụ trách việc cầm dù che xa giá. Đến năm Hồng Thuận thứ 3 (1511) đời vua Lê Tương Dực được tiến phong tước Vũ Xuyên Bá khi mới 28 tuổi do lập nhiều công trạng. Theo chế độ ngày ấy ông được mở phủ đệ riêng, ông chọn khu đất ở cuổi làng Chè do người vợ đảm mua để làm nhà ở, mời thầy dạy học thời niên thiếu. Phủ đệ này mang tên Phủ Cao. Năm 1539, chúa Trịnh Tùng sai quân triệt hạ Dương Kinh, Phủ Cao bị phá. Nhưng tên phủ còn lưu đậm trong trí nhớ dân địa phương. Thời thuộc Pháp, khi lập sân vận động phủ Kiến Thụy gò nền Phủ Cao mới vị san phẳng.
Hai mươi năm về làm dâu họ Mạc, bà Vũ Thị Ngọc Toàn không chỉ giúp chồng lập công danh, làm quân đầu triều mà còn giúp hai em ruột chồng là Mạc Đốc, Mạc Quyết, đích tử Mạc Đăng Doanh đều học hành thành đạt được vua Lê phong tước Từ Quận công,Tín Quận công. Khoảng đầu thời Quang Thiệu, Mạc Đăng Doanh được phong tước Dục Mỹ hầu, coi điện Kim Quang. Năm Canh Dần  (1530) được nối ngôi cha, mười năm ở ngôi, vua xây dựng quốc gia thịnh trị, yên bình được sử gia ca ngợi là bậc vua hiền. Khi chồng làm quan tại triều, Vũ phu nhân tranh thủ người đồng tộc, đồng hương là Vũ Hộ, quê làng Thù Du nay thuộc xã Minh Tân, huyện Kiến Thụy, một tướng tài, làm chức Đô đốc, Tổng trấn cứ Sơn Tây, Thượng thư bộ Lễ Phạm Gia Mô, quê làng Lê Xá, Thái úy Nguyễn Như Quế quê làng Đại Trà đều thuộc huyện Nghi Dương, Văn Đẩu hầu Nguyễn Chuyên Mỹ  quê làng Thạch Lựu huyện An Lão, một nhà giáo tài đức, đông học trò… đồng tâm giúp chồng.
Mạc Đăng Dung dựng nghiệp đế vương nhờ có công đóng góp rất lớn của bà vợ họ Vũ. Khi chồng làm vua 3 năm (1527-1529), rồi truyền ngôi ra ở ngoài nhưng vẫn định đoạt việc triều chính suốt 12 năm nữa, chính cung hoàng hậu Vũ Thị Ngọc Toàn cai quản nội cung.Với tính nghiêm minh, chính trực, sáng suốt lại nhân từ, cung nữ kính tin, mến phục; các hoàng tử, công chúa, hoàng thân quốc thích thẩy đều ra sức phựng sự vương triều, thượng tôn pháp chế. Ngay thời con cháu chắt Bà làm vua, việc cai quản nội cung đều giao để các hoàng hậu đảm đương theo phép nước. Nhưng do đức tài uy vọng lớn của vương triều, của nội cung. Ngài chỉ “  chấp kỳ đại cương” mà triều Mạc không hề xẩy ra hiện tượng hoàng thân quốc thích cậy thế lộng hành, không có hiện tượng không tài kém đức mà được tuyển bổ, được lấy đỗ hương cống, tiến sĩ. Hiếm triều đại đế vương nước ta sách được về điểm này. Đối chiều, so sánh các triều đại phong kiến theo chính sử và dã sử thấy.
Đinh Tiên Hoàng tên húy là Bộ Lĩnh, con quan thứ sử châu Hoan Đinh Công Trứ về thời Dương Diên Nghệ, mất khi Bộ Lĩnh còn thơ dại. Nhưng thân mẫu Đinh Bộ Lĩnh lại cho con biết cha là một rái cá lớn đã hiếp bà mang thai. Họ hàng biết đã rình đập chết rái cá lúc bò vào buồng mẹ Bộ Lĩnh, rồi giết thịt, bà thương tình thu nhặt xương rái cá dấu trên gác bếp. Khi Bộ Lĩnh biết rõ năm tháng, ngày, giờ, rồng đá sông Hoàng Long mở miệng, anh hỏi mẹ hài cốt bố để đem táng vào hàm rồng, mẹ bảo dấu trên gác bếp, anh lấy xuống rửa sạch rồi bọc cỏ; khi rồng há miệng nhét vào. Nhờ mả bố táng hàm rồng nên kết phát trở thành hoàng đế nước ta.
Còn Hoàng hậu Dương Vân Nga đã tư thông với quan Thập đạo tướng quân điện tiền chỉ huy sứ Lê Hoàn khi chồng còn tại thế. Công lao của Đức Bà với đất nước là năm 980, quân Tống sang đánh, đã đem hoàng bào dâng lên Lê Hoàn để với danh hiệu hoàng đế chỉ huy quân dân chống giặc.
Lê Hoàn, người Thọ Xuân, Thanh  Hóa, nhà nghèo “  cha dỡ đó, mẹ xó chùa”. Sử chép cha tên là Mịch, nhưng nhiều sử gia khẳng định thợ khắc in lầm gắn chữ bất dính liền chữ, vì sử cũ ghi “ phụ bất kiến” nghĩa là cha không  biết là ai. Vậy thân mẫu Đặng Thị Sen dấu không cho con biết đích phụ Ngài là ai.
Vì vậy, mới bị sử gia phê phán “ Vua gian dâm trong cung mà lấy được nước, dẹp giặc bên ngoài để yên dân, trong nước an bình, Bắc Nam vô sự. Tiếc rằng không sớm đặt con nối ngôi để con cái làm loạn bên trong, rồi đến mất nước; về luân thường vợ chồng,có nhiều việc đáng thẹn”.
Lý Thái Tổ tên là Công Uẩn, người châu Cổ Pháp, mẹ họ Phạm đi chơi chùa Tiên Sơn, cùng người thân giao cấu sinh ra vua. Khi lên 3, mẹ đẻ ẵm đến nhà sư Lý Khánh Văn, ông này nhận làm con nuôi. Lý Khánh Văn là anh trai nhà sư Vạn Hạnh. Ngày ấy, dư luận cho sư Vạn Hạnh là cha Công Uẩn, nên có người đã đặt vè:


Con ai đem bỏ chùa này,



Con sư,con sãi,con thầy thầy nuôi.

Thượng hoàng Trần Thừa. Sử chép, ngài đi săn gặp thôn nữ tên là Tần ở vườn dâu, ngài đã hiếp cô thôn nữ sinh ra Bà Liệt. Trong một trận đấu vật ở Kinh Thành, Thượng hoàng mới nhận người con hoang. Linh Từ Quốc mẫu lấy Lý Huệ Tông sinh 2 công chúa. Khi Thủ Độ bức tử Huệ Tông lại lấy Linh Từ bà em gái họ. Rồi Trần Thái Tông nghe theo mưu Thủ Độ cướp vợ của anh đang có chửa, gây ra vụ loạn sông Cái. Vì vậy, các sử gia đều lên án nhà Trần về tội dâm loạn.
Lê Thái Tổ húy Lợi quê Lam Sơn, Thanh Hóa dựng cờ khởi nghĩa, trải bao gian hiểm suốt 10 năm mới đánh đuổi đô hộ nhà Minh tàn ác, tạo lên nghiệp lớn, được nhân dân tôn thờ kính tin. Nhưng nội dung có nhiều sai lầm, các bà vợ ngài đều không ai cáng đáng  nổi nội cung, có người thất tiết, bị bức tử như Huệ phi Phạm Thị Nghiêu, bị thất sủng như thần phi Trịnh Thị Lữ, mẹ quân vương Tư Tê. Còn Hoàng hậu Phạm Thị Ngọc Trần, mẹ Lê Thái Tông, sử chép khi Bình Định vương bị vây ở cửa bể Trào Khẩu huyện Hưng Nguyên vòa đền thờ thần Phổ Hộ, đêm mơ thấy vị thần đến xin một người thiếp, sẽ phù hộ tướng quân diệt được giặc Ngô, làm nên đế nghiệp. Một mình bà Ngọc Trần xin nhảy xuống cửa Trào Khẩu với điều kiện không phụ con bà là Lê Nguyên Long. Chuyện thần bí quá, các sử gia cho đó là thủ đoạn của phe công thần muốn lật đổ quận vương Tư Tề, con cả Lê Thái Tổ. Chuyện thần bí này chỉ làm hại danh giá Lê Thái Tổ, vì đường đường là bậc chính nhân quân tử sao lại sợ thần tà dâm, kém xa Cổ Thiệu – đời Tam Quốc, chỉ là chức Thái thú quận Dự Chương mà cho phá hủy các đền thờ những thần bất chính, thần miếu Lư Sơn đòi làm trả đền, Cổ Thiệu không nghe thà chịu chết.


Vua Thái Đức Nguyễn Nhạc triều Tây Sơn cũng có chuyện bê bối tình ái với bà em dâu, dẫn đến nội bộ lục đục. Bắc cung hoàng hậu Lê Thị Ngọc Hân của hoàng đế Quang Trung lao đao khốn khổ sau khi anh hùng “áo vải cờ đào” băng hà. Thậm chí mồ cũng không được yên, đời Thiệu Trị bị khai quật do có kẻ xấu tố cáo làng Nành, quê mẹ đẻ, có “”mả ngụy”.

Thuận Thiên Cao hoàng hậu, bà hoàng có danh giá nhất triều Nguyễn. Vua Gia Long có rất nhiều cung tần mỹ nữ, chỉ có bà được các tác giả Đại Nam biết truyện ca ngợi: “ Bà tính kiệm ước, hiền hậu, thông thạo kinh sử, hưởng sự phụng dưỡng của thiên hạ 30 năm ròng, tuổi gần 80, cháu tới hàng chút, nguồn vui tràn trề, thật là chuyện đẹp hiếm có xưa nay”.
Nhưng chính vua Gia Long đã tâm sự với một triều thần gốc Pháp là Chaigneau như sau: “  Trị nước thật dễ dàng, không khó nhọc bằng trị chốn nội cung của mình”.
Vậy, tất cả các chính cung hoàng hậu các đời vua khai sang nước ta đều không bằng hoàng hậu Vũ Thị Ngọc Toàn.
Không chỉ quản lý tốt nội dung, Vũ Thái Hoàng Thái hậu còn có công làm chùa tô tượng, đúc chuông, làm cầu, mở chợ…cúng dàng Tam bảo nhắm hoằng dương chính pháp nhà Phật lấy từ bi hỉ xả vô ngã vị tha làm tông chỉ. Theo PGS.TS Đinh Khắc Thuân, tác giá Văn bia thời Mạc ( NXB. HP.2010), chỉ tính riêng số bia ghi công đức hiện còn, chắc chắn không đủ vì mất mát, vì không dựng bia thì Đức Bà vẫn là đóng góp công, của nhiều nhất, chùa ít nhất 10 quan tiền ( chùa Báo Ân xã An  Chiểu huyện Phủ Cừ Hưng Yên), 6000 lá vàng ( chùa Bảo Phúc xã Thái Khê, huyện Yên Hưng – Quảng Ninh; các chùa Bà Đanh, và Thiên Phúc xã Thụy Hương, chùa Hòa Liễu, chùa Du Lễ… đều thuộc huyện Kiến Thụy, chùa Hoa Tân xã An Luận huyện An Lão, chùa Đông Minh, chùa Đốc Hậu… huyện Tiên Lãng… chùa ít thì mười mẫu, chùa nhiều nhất đến 30 mẫu. Số tiền trên đều do Đức Bà bỏ tiền riêng ra mua. Như vậy bổng lộc được hưởng phần nhiều dùng vào việc phúc đức.
Giáo sư Trương Đức Nghinh, trong chuyên luận “ Chợ chùa thế kỷ XVII” đăng trong tạp chí nghiên cứu lịch sử - Viện sử học số 4 (187) tháng 7 – 8/1979 phân tích khá sâu sắc quan hệ giữa chợ và chùa của làng quê Việt Nam, giáo sư chú ý khái niệm chùa Tam Bảo được phản ánh khá đậm trong các văn bản, bi kí nhiều thời kỳ lịch sử, đặc biệt ở thế kỷ XVII với 15 chùa Bắc Bộ, 2 chùa ở Thanh Hóa. Trong 15 chùa ở Bắc Bộ chỉ có chùa Lực Hành, huyện An Dương, phủ Kinh Môn, căn cứ theo văn bia năm Bính Dần, hiệu Chính Hòa 7 (1686) cũng là “  Tam bảo cựu thị ( chợ Tam bảo cũ) nằm trong khu đất có chùa, có chợ ( cổ tích thị triều nhất khu” – vẫn theo giáo sư thì bia này không có đề mục, năm Gia Long 12 (1813) khắc lại bia cũ niên hiệu Chính Hòa 7 (1686) như vậy giáo sư không được đọc thác bản văn bia thời Mạc ghi về chợ Chùa hay chợ Tam Bảo.
Còn về năm sinh năm mất của Vũ Thái Hoàng Thái Hậu không có tài liệu nào ghi, nhưng có thể phỏng đoán Bà kém tuổi chồng chút ít. Mạc Đăng Dung sinh ngày 23/11 năm Quý  Mão niên hiệu Hồng Đức 14 (1483). Những bia ghi Đức Bà đóng góp tiền của ruộng vườn để làm chùa, làm chợ, làm cầu… đều ghi rõ năm tháng ngày niên hiệu vua Mạc thuộc hàng con, cháu, chắt đang trị vì đất nước. Bia sớm nhất là bia ghi việc Vũ Thái Hoàng Thái Hậu phát tâm bồ đề  trùng tu chùa Bảo Lâm xã Trâu Bộ, huyện Giáp Sơn, phủ Kinh Môn. Bia tạo tháng giêng Kỷ Mùi niên hiệu Quang Bảo thứ 5 (1559) triều vua Mạc Phúc Nguyên (1546-1592). Như vậy, Đức Bà sống thọ đến trên 100 tuổi và qua đời vào lúc 2 kinh triều Mạc vẫn còn giữ vững.
Lễ quốc tang chắc tổ chức long trọng đầy đủ nghi thức theo điển lễ triều đình và những chùa miếu Đức Bà công đức tiền của chắc đều làm lễ cầu siêu. Hiếm người được như vậy.
Rõ ràng Vũ Thái Hoàng Thái Hậu hưởng đủ ngũ phúc tam đa, ước nguyện của người phương Đông. Vương triều Mạc chỉ còn có danh nhân văn hóa Nguyễn Bỉnh Khiêm đạt được.
Gương sáng của Đức Bà cũng giúp cho nữ giới hiện đại nhiều bài học quý giá về tu dưỡng bản thân, về xây dựng gia đình, về tham gia hoạt động xã hội.


Ghi chú:

Về tuổi thọ vượt 100, phụ bản báo Prada ( Nga) ngày 03/09/2012 cho biết: Lý nhà Thanh ban sắc mừng thọ.
- Báo Khánh Nguyên quê ở Tứ Xuyên Trung Quốc sinh năm 1677, làm nghề trồng và buôn bán Đông dược, năm 1933 mới qua đời, báo cho biết, năm Lý được 179 tuổi đến thăm tướng Dương Sơn. Hai người có chụp ảnh kỷ niệm; năm 150 tuổi và 200 tuổi được vua Hải Phòng, ngày 02/10/2012 mục thế giới đó đây (tr 7) đưa tin: cụ Robert Marchand người Pháp 100 tuổi đạp xe đạp đạt kỷ lục 100km với tốc độ bình quân 23km/h.
Tài liệu tham khảo:
- Mạc Đăng Dung và Vương Triều Mạc, Hội Sử học Hải Phòng, Hội Sử học Việt Nam 2009.
- Văn bia thời Mạc- PGS.TS Đinh Khắc Thuân – NXBHD-2010.
- Kiến Thụy xưa và nay – HU-HĐND- UBND- UBMTTQVN huyện Kiến Thụy – NXB Lao Động 2009.

BIỂU TÌNH TÌNH ĐỂ LÀM GÌ?

Điều 69 hiến pháp 1992:
"Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật." 

Chúng ta có quyền biểu tình, vậy tại sao qua những lần biểu tình từ ngày 05/06/2011 cho đến nay chúng ta vẫn bị đàn áp.

Tôi đã từng có bài viết kêu gọi biểu tình trong thời gian qua, nhưng đến giờ tôi mới phát hiện ra 1 điều thiếu logic từ bản thân.

Tức là nếu muốn chỉ dẫn mọi người thể hiện lòng yêu nước thì đầu tiên là phải tìm phương án bảo vệ an toàn trước.

Đúng vậy các bạn àh, tôi viết thread này mong muốn mọi người góp ý xây dựng phương án "an toàn" cho mọi công dân đi biểu tình.

Trở lại vấn đề: Các bạn nghĩ sao khi đọc qua điều 69 hiến pháp 1992.
Chúng ta có quyền biểu tình trong ôn hòa, không bạo động mà sao cứ bị đàn áp, theo tôi về mặt ngôn ngữ thì chắc ở đây:"biểu tình theo quy định của pháp luật".

Nếu đã vậy chúng ta phải tìm hiểu thế nào là "quy định của pháp luật", pháp luật ta không có"quy định" hay chỉ dẫn về biểu tình, mà nếu đã không chỉ dẫn tức là "không có", mà đã "không có" thì hiển nhiên việc "đàn áp nêu trong bài viết trên" là trái pl.

Ở đây xảy ra 2 hướng:

1: Yêu cầu CSVN phải đưa ra cái gọi là "quy định" kia là gì để chúng ta tùy cơ mà ứng biến(nhưng theo cách này thì không thể vì xin nói thật ra đây: "họ" chỉ có "luật rừng" thôi chứ không có "quy định" gì hết)

2:Nếu suy luận theo cách này thì csvn "lộng hành". 

Vậy chúng ta sẽ đi thưa kiện chứ?! Vấn đề là kiện ở đâu khi mà tính mạng sẽ không được an toàn.

Tôi đã suy nghĩ đến đây mà chưa thể đưa ra đáp án. Nhưng tôi nghĩ nếu member nào thuộc thành phần am hiểu luật nhân quyền quốc tế thì nên đưa form hướng dẫn để các member trong nước cập nhật hồ sơ nhân chứng, sự việc để đại diện nhân chứng vụ kiện ra liên hợp quốc

Tôi nghĩ vấn đề này thực sự đau đầu, nhưng tôi để giải quyết các vấn đề lớn thì cần tư tưởng và hành động lớn.

Chúng ta đã biểu tình trong suốt thời gian qua, hiển nhiên tinh thần là đáng khâm phục rồi, nhưng chưa đủ.


Lượm lặt thông tin vài ngày qua:

Có phải Trung Quốc đang làm:
In bản đồ có “đường lưỡi bò” vào hộ chiếu của Trung Quốc là một tuyên bố ngang ngược, hiếu chiến, “coi biển Đông bằng ao” của nhà cầm quyền Trung Quốc trước thế giới thì hành động tiếp theo của Trung Quốc mới đây là để thực thi tuyên bố đó.
Hội đồng Nhân dân tỉnh Hải Nam (HĐNDHN) phê chuẩn quy định mới cho cảnh sát, biên phòng trên biển hôm 27.11. Theo đó, cơ quan công an biên phòng Trung Quốc có thể xử lý với các tàu thuyền được coi là “xâm nhập lãnh hải Trung Quốc bất hợp pháp” bằng các biện pháp như “lên tàu, kiểm tra, bắt giữ, trục xuất, ra lệnh dừng tàu, đổi hướng và trở về”. Quy định mới sẽ có hiệu lực kể từ ngày1/1/2013.
Đặc biệt, quy định sửa đổi cũng nhấn mạnh rằng cảnh sát phải tăng cường tuần tra vùng biển xung quanh cái gọi là “thành phố Tam Sa” và phối hợp với các cuộc tuần tra của chính phủ.
Ta làm:
10h20′: Tin từ ông Nguyễn Quang A: “Sáng nay tôi bắt đầu ra khỏi nhà lúc 7h30. Ra đến ngõ thì thấy hơn chục người mặc thường phục ở đó. Họ bám theo tôi (3-4 người đi bộ bám theo, số còn lại đi xe máy). Đến bến xe bus có 5-6 người phân nhau ra chặn ở tất cả các cửa xe, 3 người luôn bám quanh và chặn tôi. Lấy taxi thì họ đuổi taxi, xe ôm cũng vậy.
Tôi đi dọc vỉa hè, họ bám theo, thậm chí đi xe trên đó (tôi bảo các cậu vi phạm luật gây mất trật tự), tôi quay lại, họ quay lại và cứ như thế vờn nhau cho đến hơn 9h. Quay video thì có ngay người khác (ở tuyến sau) đi lên che camera. Đến khoảng 9h20 thì tôi quay về nhà xem các đoạn video và vài cái ảnh đưa lên facebook để mọi người nhận diện ra các thanh niên công an còn rất trẻ chặn tôi, bám theo tôi thế nào“.
Đến nhà hát thành phố thì ông Huỳnh Tấn Mẫm và một số nhân sĩ xuất hiện, Đoàn biểu tình nhất loạt hô vang các khẩu hiệu. Ông huỳnh Tân Mẫm Lên sảnh nhà hát định phát biểu thì bị  lực lượng áo xanh ngăn cản, nhưng đoàn biểu tình ào lên phản đối quyết liệt, cuối cùng họ cho Huỳnh Tấn Mẫm kêu gọi lòng  yêu nước bà bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ VN. Những tiếng hô vang hưởng ứng. Được 10 phút thì các ông bị nhóm áo xanh đẩy quyết liệt, có một cụ bị đẩy té xuống mấy bậc cầu thang, kể cả HTM và Cac Nhân sị. Tiếng la ó phản đối và có xảy ra sô sát, nhưng những người biểu tình nhắc nhở nhau ‘ôn Hòa’ để không bị  trấn áp.

H11

 Mọi người tuần hành được 15 phút nhưng chưa giải tán ngay mà còn đứng trước nhà hát đến hơn 9h30′ mới tự giải tán. Có sự xô lấn từ những thanh niên ‘lạ’ thúc hối mọi người giải tán sớm. Không có bạo lực nhưng có sự giằng co tranh cãi giữa an ninh và người biểu tình. Vài thông tin thêm chia sẻ“.
6
Bọn “mặt rô” xông vào giằng xé khẩu hiệu yêu nước

21h4′:  Ảnh từ Lộc Hà chiều nay:
8
9
20h40′: Đến 18h24′, ông Trương Văn Dũng là người cuối cùng bị bắt đã được trả tự do. Ngoài ra, còn có ông Trương “Ba Không”, sáng nay bị bắt “lén” vào CA phường Hàng Trống, cũng đã được trả tự do lúc 20h30′.

.......
Tin đưa trên mạng liệu có đúng với tình hình về âm mưu và hành động của Trung Quốc ở biển Đông không, hay bọn phản động kích Dân vào cuộc chiến với Trung Quốc?.
Việc ngăn hay đàn áp các cuộc biểu tình của Dân tại Hà Nội & SG có thật, hay là hình ảo do thế lực phản động ghép?.
Những tiếng hô đả đảo Trung Quốc liệu có thật hay do thế lực xấu lắp ghép.
Nghe xem thông tin mà lo, vì Ta chưa cung cấp thông tin khách quan về quan hệ Việt Nam & Trung Quốc, giải thích cho Dân sao cho đúng, nếu không Ta đang nén “lò so” trong quan hệ Việt Nam & Trung Quốc có thể xảy ra sự kiện bất thường, khi nền kinh tế có dấu hiệu xấu, dân mất đất do các DA treo, thiếu việc làm.... tham nhũng thành quốc nạn, thu nhập của 70% dân Việt, có khi chỉ bằng thu nhập của 30% dân Việt là “tinh hoa” đó là hiểm họa dẫn đến cách mạng xã hội hay sự đảo lộn xã hội.
Không hiểu các tinh hoa có lo cho Dân Tộc không, hay chỉ lo cho lợi ích nhóm. Nước mất họ có nhiều tiền trốn sang nước khác, họ có dám sống & sống như thế nào?.
Biểu tình chưa thấy có dân thường tham gia ấy là Phúc cho Nước, “tinh hoa” nhận thức thế nào giữa biểu tình chống Trung Quốc với biểu tình ở Văn Giang, hỡi các tinh hoa đang hưởng tiền thuế của Dân?  
Khi lợi ích của Dân Tộc bị xâm phạm, Dân hiểu và hành động theo đúng nghĩa vụ của người yêu nước thì Biểu tình tất chôn những kẻ xấu, như lịch sử đã chôn và Dân cho chúng xuống chân!


2 thg 12, 2012

Ô TÔ BIỂN XANH ƯỚC MƠ CỦA NGƯỜI VIỆT



Tôi có bạn làm công chức UB, dốt nhưng nịnh giỏi, nên được nâng làm chuyên viên, học Luật tại chức, toàn dùng tiền để học mà lại đỗ gần thủ khoa. Nó mơ chữ ký nó được in dấu Quốc huy. Thời gian đi, quan trên đến tuổi phải về, nó chịu nịnh nên được bổ nhiệm chức phó UB phụ trách Nội chính, nhưng buồn nỗi có hiểu gì về Luật đâu, nhưng lại chỉ đạo các trưởng phòng có chuyên môn về Luật, thế mới tài.
Tôi tâm tình mày sao giỏi thế, nó: giỏi gì đâu, thủ trưởng trước của tao còn dốt hơn tao, nhưng nịnh giỏi mà nên, tao học theo, cái nịnh là chịu nhục là được, nhiều thằng giỏi hơn tao nhưng không biết chịu nhục, nên cứ lẹt đẹt chuyên viên. Nhưng tao phải nói thật vì mày quá hiểu tao, cái chính là vào phó UB thì tao tất được phân xe biển xanh, mà xe biển xanh hay là: không phải mất tiền mua xe, mua xăng, sửa chữa duy tu… hay nữa là có thằng lái xe không phải trả lương, hay nữa là vợ con đi đâu dùng xe thoải mái, mất tí mua chức nhưng bù lại ngoài lộc ra, còn được sử dụng cái xe ô tô bạc tỷ mà không phải bỏ tiền ra chi đủ thứ, ôi dào khi nào mày cần ới tao, là mày dùng xe công, như tao coi nó là xe riêng, thôi đừng chau mày làm gì? Mày chậm hiểu nên cứ lẹt đẹt là đáng.
Ôi! xe ô tô biển xanh niềm mơ ước của bao nhiêu người Việt – cả thế gian này đâu như ở Ta 

28 thg 11, 2012

SINH NHẬT VÀ HƯU



Tra lịch Vạn niên thấy ngày sinh của mình trong vài giây có đủ các thông tin- văn minh thật thời đại Vi tính, xưa các Thầy tính hàng giờ mới ra:




Đại tuyết
Đê
Nguy
Thành
Nhâm Tý


Sinh nhật mình năm 2012:





Tiểu tuyết
Đẩu
Tỉnh
Mãn
Tân Hợi
2456268

Thật Tuyệt, Hay đời Ta bởi tạo hóa: Ta Sinh là Thành, Ta Hưu là Mãn nên đừng tham nữa hỡi các bạn sắp và đã Hưu!

Năm Nhâm Thìn theo lịch can Chi không thấy ngày C. Thân trong tháng T.Hợi.
Lấy theo ngày số thì ngày sinh năm nay Ta có các thông tin Can Chi: Giờ Tân Mão, ngày Tân Sửu, tháng Tân Hợi, năm Nhâm Thìn.
Ba chữ Tân sinh một chữ Nhâm, thấy Mừng đời Ta sang trang mới báo điều hay, Ta khống chế được hoàn cảnh, hay. Nhưng ông Tân Mão cứ kích Ta phải làm một việc gì nữa cho đời nữa thế mới kỳ?
Luận theo Can Chi hay Tử Vi thấy đời có quy luật do Tạo Hóa sắp bày, hay lắm các bạn trẻ! Hãy nghiên nó để áp dụng cho đời đỡ bẽ bàng?
Cha tôi sinh năm Bính Dần (1926), mẹ tôi sinh năm Mậu Thìn (1928), cả hai đều là nông dân lao động hết mình, yêu thương con cháu và đồng loại, dù không giàu của cải nhưng rất giàu tình thương và hay chia sẻ vật chất với người nghèo. Ngày này càng thương, nhớ, biết ơn đấng SINH THÀNH không sao tả xiết
Nhớ về ngày mình sinh, nay đã gần 60 tuổi càng nhớ ơn bậc sinh thành, tổ tiên họ Nguyễn Công – Trà Phương, Càn Khôn vĩ đại. Nghĩ đến Vũ Trụ thì đừng phân biệt sắc tộc vì chúng ta là Người nên phải biết đến sự yêu thương và bình đẳng trong Vũ Trụ.
Hưu chữ tượng hình  ấy là lúc người phải dựa vào cây, hay là phải chống gậy nhiều cách suy, nên để thiên hạ luận?
Nhiều bạn lo, buồn vì về hưu, cũng là nỗi niềm thèm cống hiến đến hơi thở cuối cùng…., thèm lộc vì  chữ quan ấy có: ô dù- mồn nói - mồn ăn đục khoét của Dân…kẻ bất tài lại ham chữ quan, sợ  hưu mất: ô dù- mồn nói - mồn ăn đục khoét của Dân .
 Nhục là rốt không chịu từ Quan, mặc cho Dân chửi, Dân khinh… thế mới kỳ ở xứ Ta.
Nhục bất tài lại cứ muốn, chạy… làm quan…xứ Ta nó thế?
 Khi ta sinh, ông, bà, cha, mẹ cô, gì… nuôi dạy, chịu và bị sự quản lý như một cái vòng vô hình, mà hữu hình và có có cả cái roi trên chữ Tử mới thành Sĩ hóa ra con có hiếu thật hay cho ý của người xưa.
Lớn học làm công chức chịu sự quản lý của tổ chức, của Đảng thêm hai cái vòng.
Thấy gái hay, tán…ôm về làm vợ, thêm một cái vòng, cái vòng này nó mở, nó thít… rất thích nhưng rất khủng đó nghe.
Nay bố mẹ quy tiên nên một vòng được tháo, hưu tháo được hai, ba vòng, thật là sướng hơn là đeo nhiều vòng vào cổ?
Còn một vòng là vợ, vẫn chơi, có khi lại kiêm nhiệm hay lạm dụng tín nhiệm lấy cái vòng của cha mẹ khoác vào mình thế mới kỳ cho các bà vợ ở xứ Ta.
Thôi hưu rồi hãy lánh xa các loại vòng vành để cho Ta tự do sống và suy ngẫm sự đời chỉ nên thân với các cháu thơ ngây cho tâm hồn trẻ lại, giảm thân với vợ, con, bạn … vì đấy là bọn khôn hơn Ta, hơi khó chơi và bọn ấy cứ thích Ta nằm trong vòng hữu hình, vô hình của họ.
Chào một phần nhân loại, Ta ngao du cùng Tự Nhiên cho đời Ta thực là Ta chớ tham quyền cố vị mà tổn thọ, người đời cười chê. Còn một chút sinh lực nào nếu có thể cống hiến cho đời hãy âm thầm, êm ấm chớ ầm ào như ngày còn ngây ngô, đã bị lắm kẻ lừa. 
Hỡi các bạn đã cầm chữ Hưu.