22-02-2013

LÊ QUANG DƯƠNG NAY NÓI GÌ VỀ DỰ ÁN BAUXITE?




Nếu ông Lê Quang Dương là đại biểu quốc hội hãy trả lời cử tri bằng văn bản: kết quả thực hiện Dự án bauxite ở Tây Nguyên đến nay, nếu ông Lê Quang Dương  là cán bộ thuộc quyền quản lý của Chính Phủ (CP) phải trả lời CP để Thủ tướng công bố trước dân về kết quả về thực hiện Dự án bauxite ở Tây Nguyên hiện nay, có vậy Chính phủ mới rút kinh nghiệm trong việc phê duyệt các dự án tiếp theo, nếu CP cứ nghe một chiều ý của ông Lê Quang Dương hậu quả ông này chịu, CP chịu hay Dân chịu. 

Tốt CP khen, xấu CP có kỷ luật không hay hoà cả làng.

Chẳng lẽ hậu quả thực hiện Dự án bauxite ở Tây Nguyên đến nay ông Lê Quang Dương có những đề xuất như dao chém đá lại không việc gì?

Việc ông chủ tịch huyện Tiên Lãng đề xuất với cấp trên và quyết định cưỡng chế thu hồi đầm của Đoàn Văn Vươn nay đã bị xử lý theo quy định của pháp luật.

Việc so sánh trên là khập khiễng, nhưng ông Lê Quang Dương không thể không bị truy cứu trách nhiệm về hậu quả việc thực hiện Dự án bauxite ở Tây Nguyên, và còn ai nữa trong vụ việc này?

 Phải dựa vào Luật để giải quyết vụ này, vì nó cũng thiệt hại kinh tế không khác gì như các vụ án kinh tế trong mấy năm qua nếu như bài viết - Hệ lụy của một dự án thiếu tầm nhìn và không tỉnh táo - trên Basam đăng 22-02-2013, trích:  

 “Bây giờ đây, khi một thảm họa lớn về kinh tế nối tiếp vụ Vinashin và vụ Vinalines đang lởn vởn như mây đen ở phía chân trời, không hiểu ông Lê Dương Quang có định nói lại một lời cho sòng phẳng với dân chúng và trí thức, về lời phát biểu không thể định danh khác đi là hung hăng của mình cách đây hơn 3 năm rưỡi hay không. Và những cấp cao hơn ông ta nữa, liệu đã tính đến những lời xin lỗi trước Quốc hội về “trách nhiệm chính trị” của mình hay không. Nhưng còn quan trọng hơn, và thiết thực hơn, theo chúng tôi nghĩ, đó là những người chủ chốt đóng vai chủ trương, chỉ đạo và điều hành Dự án bauxite ở Tây Nguyên cần sớm xem xét một cách cầu thị không phải chỉ phương diện kinh tế đã và sẽ thua lỗ như thế nào của dự án này, mà đồng bộ cả bốn mặt đã nêu trong các Kiến nghị phản biện Dự án bauxite Tây Nguyên năm 2009, để thấy đất nước ta đã, đang và sẽ thiệt hại to lớn – những thiệt hại không thể lường tính hết nguy cơ ghê gớm – đến thế nào.
Và cũng từ những hậu quả nhãn tiền nhìn thấy từ những gì đã triển khai trong ba năm qua, việc kịp thời dừng lại để tránh cho đất nước một vụ Vinashin trong ngành khai khoáng trong gang tấc cố nhiên là cần kíp. Song cũng cần kíp không kém, có lẽ còn là ở chỗ, cần đánh giá lại toàn diện quan điểm dùng người của các vị, khiến các vị đang ngày càng trở nên cô lập. Các vị đã nhất mực nghi ngờ, cảnh giác một cách thiếu căn cứ với trí thức, vô hình trung tự mình đẩy những người hết lòng với dân với nước và muốn đem trí tuệ cống hiến cho đất nước, soi tìm cho đất nước một con đường đúng, thành những người đối lập ảo với các vị. Và không cần nói cũng rõ, là kết quả của chủ trương “cảnh giác chính trị” lạ lùng ấy đã làm các vị đâm ra mất minh mẫn, vì chẳng còn mấy trí tuệ, nên việc gì các vị tiến hành cũng… nói như dân gian, “đâm quàng vào bụi”, để lại cho toàn dân những gánh nặng tày đình. Vụ bauxite chỉ mới là một dẫn chứng thôi, còn bao nhiêu vụ khác cũng quan trọng ngang hoặc còn hơn vụ bauxite mà trí thức đã từng cảnh báo, chẳng hạn: đừng nên mê muội trước kẻ thù truyền kiếp là bọn Đại Hán Trung Cộng, vì một thứ không có thực hoặc đã bị chính chúng xóa bỏ trong thực chất là chuyện “ý thức hệ”, chỉ đưa lại chút lợi cỏn con là duy trì lợi ích của một nhúm nhỏ mà đánh mất đi quyền lợi to lớn muôn đời của Tổ quốc, đẩy cả nước ta đến hiểm họa mất nền độc lập tối thiêng liêng mà tổ tiên giữ được hàng ngàn năm nay; hoặc nữa, cũng đừng vì quyền lợi ích kỷ của một tổ chức đang suy thoái trong thực tế mà khăng khăng tìm mọi xảo ngôn này khác để quyết giữ lại bằng được những điều trong bản Hiến pháp vốn đã không còn phù hợp với xu thế phát triển của cả dân tộc này, nó tất yếu sẽ gây ra những tấn kịch không thể nói là tốt đẹp cho chính Đảng Cộng sản và cho cả dân tộc chúng ta.”



Chúng ta không nên bài Hoa một cách vô lý.

Nói xấu cán bộ CP không có căn cứ.

Nhưng trước những DA kinh tế lớn, nhà chính trị phải tập hợp những ý kiến của những nhà khoa học trong và ngoài nước để quyết định đúng, vì về chuyên môm nhà khoa học hơn hẳn các nhà chính trị - non - vì ở Ta nhiều nhà chính trị có chức mới đi học nên hậu quả xấu như chưa là bác sĩ mà kê đơn thuốc vậy. 



1 nhận xét:

  1. Lê Dương Quang bác chủ ơi ! Not Lê Quang Dương.
    Đợt trước đ/c này bô bô cái mồm, bởi đây là Chủ trương lớn của đảng !.
    Nếu dự án này có mệnh hệ nào thì lôi ổng đảng nào đó ra mà xử chứ sao chỉ xử môi đ/c Quang.

    Trả lờiXóa